Một nữ KOL mạng theo chủ nghĩa tôn vinh nữ giới phát động một sự kiện mang tên “mặc váy cưới gả cho chính mình”.

Cô ta đặt mua năm mươi bộ váy cưới trên cửa hàng online của tôi, tổng giá trị lên tới bảy trăm ngàn tệ.

Thấy tài khoản của cô ta có tỷ lệ yêu cầu “chỉ hoàn tiền không hoàn hàng” cực kỳ cao, tôi liền bồi thường một khoản rồi hủy đơn.

Nào ngờ cô ta nhận tiền xong, quay ngoắt đi hùa với năm mươi người tham gia sự kiện kia bạo lực mạng tôi:

[Chị em né gấp cái tiệm này ra nhé, chủ quán là một con súc vật thù ghét phụ nữ, thấy chị em tự mua váy cưới cho mình là giãy nảy lên.]

[Đúng chuẩn tư tưởng đàn ông rồi, con gái muốn tự tổ chức đám cưới cho mình thì có sao? Có phải mày nghĩ phụ nữ mặc váy cưới là bắt buộc phải gả cho đàn ông không? Mày mê trai như thế sao không gả luôn cho bố mày đi?]

[Trù ẻo mày về nhà chồng bị bóc lột như trâu như ngựa, đẻ tám đứa con trai đứa nào cũng hút máu mày, ngày nào cũng bị chồng đánh đập. Dù sao thì mày cũng thích làm nô tài mà!]

Có kẻ đã ném một bình gas vào cửa hàng của tôi, khiến tôi bị nổ chết ngay tại chỗ.

Bọn họ thì thản nhiên giăng băng rôn, ăn lẩu ăn mừng ngay trước cửa tiệm.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng cái ngày nữ KOL kia vừa đặt hàng.

Năm mươi bộ váy cưới chứ gì? Tôi nhất định sẽ chuẩn bị thật chu đáo cho cô.

Thông báo tin nhắn hệ thống vang lên. Tin nhắn của Giản Tiêu Tiêu gửi đến dồn dập:

[Chủ quán có đó không? Tôi là Giản Tiêu Tiêu, blogger có hàng triệu người theo dõi trên Tiểu Mỗ Thư. Tôi đang định tổ chức một sự kiện để các cô gái tự gả cho chính mình, và tôi đã nhắm trúng váy cưới của tiệm cô.]

[Tôi muốn lấy hai bộ sưu tập đắt nhất, mỗi mẫu hai mươi lăm bộ.]

[Lát nữa tôi sẽ gửi số đo của năm mươi cô gái cho cô, cô gọi cả thợ may vào nhóm đi, phải sửa lại cho thật vừa vặn mới thôi.]

[Thời gian hoàn thành là ba ngày. Chậm trễ thì cô phải đền bù tính theo phút đấy. Một phút năm trăm tệ.]

[Đóng gói phải dùng hộp quà hoa sấy khô, trong mỗi hộp phải có thiệp chúc mừng viết tay, chữ bắt buộc phải đẹp.]

[Tôi còn muốn một bộ phiên bản giới hạn đắt nhất của tiệm cô, phải nâng cấp lên loại lụa tơ tằm nhập khẩu từ Ý, phần đuôi váy dài ít nhất ba mét, nhìn vào là phải thấy khác biệt ngay, được chứ?]

Tôi nhấn mở chi tiết đánh giá tín dụng người mua của cô ta.

Trên đó ghi rành rành: Tỷ lệ hoàn tiền dạo gần đây cao hơn mức trung bình, nhiều lần yêu cầu “chỉ hoàn tiền không hoàn hàng” vô lý.

Tôi bấm xem tiếp một lịch sử đánh giá 1 sao.

Đó là lần cô ta mua một chiếc váy dạ hội tại một cửa hàng đồ hiệu secondhand.

Bình luận của cô ta là: [Né gấp! Hàng không giống hình mà còn không cho trả lại, gian thương ép tôi mua hàng giả.]

Còn chủ tiệm thì đáp trả: [Thưa quý khách, quý khách làm bẩn một mảng lớn trên váy rồi đòi trả hàng. Khi chúng tôi liên hệ, ban đầu quý khách bảo không biết, sau lại đổi giọng nói là do đến kỳ kinh nguyệt, yêu cầu chúng tôi thông cảm và hoàn tiền toàn bộ.]

[Sau khi chúng tôi từ chối, quý khách liền chửi bới ầm ĩ và đe dọa sẽ đánh giá 1 sao. Tất cả đều có lịch sử trò chuyện làm bằng chứng và đã được gửi lên nền tảng để phân xử.]

Chủ tiệm còn đính kèm vài bức ảnh, trên váy có một mảng vết bẩn màu đỏ sẫm, người tinh mắt nhìn qua là biết ngay đó là gì.

Kiếp trước, chính vì sợ xảy ra chuyện như vậy nên tôi mới từ chối đơn hàng của cô ta.

Không ngờ lại bị bạo lực mạng đến chết.

Nếu đã vậy, tôi sẽ nhận mối làm ăn lớn này.

Tôi gõ chữ thoăn thoắt:

[Kế hoạch này thực sự quá ý nghĩa.]

[Cô cứ yên tâm, những yêu cầu cô đưa ra tôi nhất định sẽ đáp ứng đầy đủ.]

[Không biết tôi có cơ hội được xem ảnh chụp feedback của sự kiện không nhỉ?]

Quy định “bảy ngày trả hàng không cần lý do” yêu cầu sản phẩm phải còn nguyên vẹn, không ảnh hưởng đến việc bán lại.

Mặc thử một chút thì gọi là kiểm tra hợp lý, điều đó được chấp nhận.

Nhưng mặc ra ngoài tham gia sự kiện thì gọi là đã qua sử dụng, không nằm trong phạm vi được trả hàng vô điều kiện.

Thế nhưng rất nhiều người khi trả hàng cứ cắn răng khăng khăng là mình chỉ mặc thử, người bán cũng chẳng có cách nào lấy bằng chứng, đành ngậm đắng nuốt cay chịu thiệt.

Còn cô ta là một blogger, chắc chắn sẽ lưu lại ảnh chụp sự kiện.

Tin nhắn của tôi vừa gửi đi, Giản Tiêu Tiêu liền đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc trừng mắt lườm nguýt:

[Ảnh chụp? Ý cô là sao?]

[Tài khoản hàng triệu người theo dõi của tôi mà lại đi chụp ảnh mặc mẫu cho cô á? Thế chẳng phải là quảng cáo miễn phí cho tiệm cô sao? Cô khôn thế.]

[Nói cho cô biết, tài khoản của tôi rất sạch sẽ, không phải là cái phòng livestream bán hàng của cô đâu.]

[Nhưng nếu cô chịu trả năm triệu tệ phí quảng cáo, tôi có thể cân nhắc chèn thêm một dòng chữ nhỏ ở góc ảnh.]

[Nếu cô dám lấy ảnh sự kiện của chúng tôi làm hình ảnh quảng cáo, tôi sẽ kiện cô tội vi phạm bản quyền đấy.]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên. Tôi làm đúng theo yêu cầu của cô ta, gửi hàng đi đúng hạn.

Ngày hôm sau, tôi lướt thấy video sự kiện của cô ta.

Tiêu đề là: [Hôm nay, tôi gả cho chính mình.]

Hiện trường sự kiện là một bãi đất trống, năm mươi cô gái mặc váy cưới trắng muốt, tươi cười chụp ảnh chung.

Giản Tiêu Tiêu mặc bộ váy phiên bản giới hạn đứng chễm chệ ở vị trí trung tâm.

Trong video, cô ta dạt dào cảm xúc diễn thuyết về việc trao quyền cho phụ nữ, phá vỡ gông cùm của hôn nhân, yêu bản thân mới là khởi đầu của sự lãng mạn cả đời, vân vân và mây mây.

Lượt xem video đã vượt mốc hai triệu.

Còn có không ít cô gái tham gia sự kiện đã đăng ảnh tự sướng ngày hôm đó dưới phần bình luận.

Bọn họ mặc váy cưới của tôi, tay cầm kem và kẹo mút:

[Tiêu Tiêu tuyệt quá, kế hoạch này thực sự chạm đến trái tim mình rồi!]

[Từ nhỏ đến lớn luôn bị chê là không đủ gầy, không đủ trắng, không đủ ngoan. Hôm nay mặc chiếc váy này, mình chỉ muốn nói với bản thân rằng: Mày xứng đáng với mọi điều tốt đẹp trên thế gian này.]

[Độc thân năm năm, hôm nay là ngày mình vui nhất. Chỉ có mình, chiếc váy cưới của mình và hội chị em.]

Phải công nhận là váy cưới trong ảnh thực sự rất đẹp.

Lớp voan lấp lánh ánh sáng dịu dàng dưới ánh mặt trời, những hạt cườm đính thủ công lấp lánh theo từng cử động của các cô gái.

Thế nhưng, những vết rượu vang đỏ, vết kem, và cả những vết bẩn màu nâu không rõ là gì dính trên vạt váy đều hiện rõ mồn một dưới ống kính độ nét cao.

Tôi cẩn thận lưu lại từng bức ảnh một.

Sự kiện kết thúc, hệ thống quả nhiên nhảy ra thông báo yêu cầu trả hàng hoàn tiền.

Lý do hoàn tiền là: [Không muốn mua nữa.]

Ngay sau đó, bưu kiện cũng được giao tới.

Tôi mở thùng kiểm tra hàng ngay trước mặt anh shipper.

Một mùi hương hỗn hợp giữa nước hoa, mùi mồ hôi và một thứ mùi chua loét khó tả xộc thẳng vào mũi.

Những bộ váy cưới bị nhét lộn xộn vào thùng, thậm chí còn chẳng thèm gấp lại.

Tôi lấy bộ đầu tiên ra, chỉ thấy quanh cổ áo dính đầy vết kem nền, dưới nách là hai vệt mồ hôi sẫm màu.

Tôi lấy tiếp bộ thứ hai, phần đuôi váy dính đầy bùn đất và vết cỏ xanh.

Tôi mở bộ thứ ba ra, lớp lót bên trong có một mảng vết máu đỏ sẫm.

Năm mươi bộ váy cưới, gần như chẳng có bộ nào còn nguyên vẹn.