Kèm theo là một bức ảnh cắt từ clip quay tối qua. Góc chụp cực kỳ hiểm, vừa vặn bắt được khoảnh khắc tôi đứng ở cửa với vẻ mặt vặn vẹo vì tức giận.

Không có ngữ cảnh, không có nguyên nhân kết quả. Chỉ có hình ảnh “một mụ điên mò đến tận cửa ăn vạ”.

Bên dưới đã có bình luận.

“Trời đất, đáng sợ quá vậy.”

“Đồ 5 tệ mà làm gắt thế? Chắc có mục đích gì khác rồi…”

“Thể loại người bán thế này nên cho bay màu vĩnh viễn.”

Ngón tay tôi tê dại, lướt xuống dưới.

Ngay sau đó, nền tảng nhảy ra một thông báo ——

“Tài khoản của bạn do nhận được nhiều khiếu nại báo cáo, hiện đã bị hạn chế chức năng đăng bán sản phẩm. Nếu có thắc mắc, vui lòng cung cấp tài liệu khiếu nại trong vòng 7 ngày làm việc.”

Nhiều khiếu nại?

Tôi mới chỉ đăng bán đúng một cuốn sách, và chỉ giao dịch với duy nhất Kỷ Hành.

Bấm vào chi tiết khiếu nại, 3 lượt khiếu nại đến từ 3 nick khác nhau.

“Người bán có hành vi quấy rối ngoài đời thực.”

“Sản phẩm người bán cung cấp không đúng như mô tả.”

“Người bán có dấu hiệu lừa đảo.”

Ba nick khác nhau, ba avatar khác nhau. Nhưng cách hành văn, thói quen dùng dấu câu, thậm chí cùng một lỗi chính tả nằm ở cùng một vị trí —— tất cả đều là hắn.

Tôi ngồi trên giường, lần đầu tiên cảm nhận được một sự bất lực chân thực đến thế.

Không phải vì 5 tệ.

Mà là vì trong cái hệ thống luật chơi này, hắn có thể dùng 3 nick ảo để report tôi, còn tôi thì đến một kênh khiếu nại chính đáng cũng không với tới.

7 ngày làm việc để nộp bằng chứng khiếu nại —— Bằng chứng gì? Làm sao tôi chứng minh được mình “không quấy rối hắn”? Làm sao chứng minh mình đến tận cửa chỉ để đòi lại đồ của mình?

Hắn có đoạn video bị cắt xén, có lịch sử hoàn tiền được nền tảng bênh vực.

Tôi có gì? Một mớ ảnh cap màn hình tin nhắn, một kết quả khiếu nại “ủng hộ người mua” và tờ hóa đơn taxi 79 tệ.

Tạ Tranh thò đầu từ giường trên ngó vào điện thoại tôi, hít một ngụm khí lạnh.

“Tên này là dân chuyên nghiệp à?”

“Không biết.”

“Thế giờ cậu định sao?”

“Không biết.”

Tôi nhét điện thoại xuống dưới gối, nhắm mắt lại.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi —— Tôi đã làm sai cái gì?

Bán một cuốn sách cũ, đã ghi rõ không đổi trả, đối phương đã đồng ý, đến lúc nhận hàng lại lật lọng, lấy một dấu chấm bút chì ra làm cớ. Nền tảng đứng về phe hắn, tôi đi đòi lại đồ của mình, kết quả lại biến thành kẻ quấy rối.

Cổ họng tôi đắng ngắt.

Không phải muốn khóc, mà là muốn chửi thề.

Đúng lúc đó, điện thoại dưới gối bỗng rung lên.

Tôi tưởng lại là thông báo report, lồng ngực thắt lại, lật máy lên xem.

Là tin nhắn SMS từ một số lạ.

“Chào bạn, mình là Trình Dữ. Người hôm qua gặp ở cửa đây.”

“Số này Kỷ Hành không biết đâu.”

Tôi bật dậy khỏi giường.

Tin nhắn thứ ba tiếp tục nhảy đến.

“Hôm qua lúc bạn đi rồi, mình đã tranh thủ lúc anh ta đi tắm lén mở điện thoại anh ta.”

Tin nhắn thứ tư.

“Cái vết bút chì ở trang 87 của cuốn sách, không phải là vấn đề ‘xúi quẩy’ gì đâu.”

Tin nhắn thứ năm.

“Là anh ta làm theo một bản hướng dẫn.”

“Trên đó viết rõ rành rành —— ‘Mẫu văn bản hoàn tiền danh mục Sách số 3: Ở chỗ khoảng trắng trên trang sách có ghi chú hoặc vết bẩn không rõ ràng, kết hợp với ảnh chụp bằng chứng, tỷ lệ thành công 92%.'”

Tôi dán mắt vào màn hình, tim lỡ mất một nhịp.

Tin nhắn cuối cùng gửi đến.

“Bạn không phải người đầu tiên. Trong điện thoại anh ta có 27 lịch sử hoàn tiền y hệt như vậy.”

“Tất cả đều là ‘Chỉ hoàn tiền’.”

**05**

“Cái ‘hướng dẫn’ mà bạn nói, rốt cuộc là cái gì?”

Đây là câu đầu tiên tôi nhắn sau khi add nick Wechat phụ của Trình Dữ.

Cô ấy không trả lời trực tiếp, mà gửi sang một bức ảnh cap màn hình.

Danh sách giao dịch trên app đồ cũ của Kỷ Hành.