“Sau này nếu có việc gì, anh cũng có thể tìm tôi, biết đâu tôi còn giúp được anh đấy!”
Tôi không thèm để ý đến cậu ta, quay người bước ra khỏi tòa nhà.
Mặc dù kết cục cuối cùng không được đẹp cho lắm, nhưng nơi này quả thực đã ghi dấu sự trưởng thành của tôi.
Tiếp theo, tôi sẽ bước vào cuộc sống mới.
Còn ba ngày nữa là đến ngày đấu thầu, tôi cũng không nghỉ ngơi, mà tranh thủ mọi thời gian để bắt đầu chuẩn bị.
Lần này không chỉ là để vả mặt ai, mà còn là để chứng minh thực lực của chính mình, tranh cho bản thân một đãi ngộ tốt hơn.
Rất nhanh, thời gian đã tới.
Tôi cùng người của công ty y đi vào tòa nhà, Tuấn Kiệt dẫn theo đội của cậu ta cũng theo sát phía sau.
Trước khi đấu thầu bắt đầu, đột nhiên tôi thấy hơi mắc vệ sinh, vội vàng đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Vì thế tôi không chạm mặt bọn họ, càng không để Lưu quản lý nhìn thấy.
Lúc tôi quay lại, vừa khéo đúng lúc bắt đầu.
Mặc dù tôi không nhìn thẳng một cách công khai, nhưng tôi có thể cảm nhận được, Tuấn Kiệt bên cạnh rất hoảng.
Lần này tổng cộng có ba công ty, công ty đầu tiên rất nhanh đã kết thúc, đến lượt công ty thứ hai là Tuấn Kiệt.
Lúc này, Lưu quản lý và sếp cũng đến muộn.
Vừa bước vào, Lưu quản lý đã nói: “Trương Viễn Tiêu, cậu mau lên sân khấu đi, đứng bên công ty đối thủ thì ra cái gì!”
Tôi giả vờ vô tội, không nói một lời nào.
Còn Lưu Tuấn Kiệt bên cạnh thì sốt ruột, dường như còn có chút ấm ức.
“Nhị thúc! Lần hợp tác này là do cháu tự mình chuẩn bị, hoàn toàn không liên quan gì đến Trương Viễn Tiêu cả.”
“Không thể để anh ta cướp công của cháu được!”
“Thúc đã nói sẽ cho cháu cơ hội mà, cháu còn muốn được chuyển chính thức nữa!”
“Thúc đã hứa với bố cháu rồi.”
Cậu ta mặt đầy vẻ tức tối.
Lưu quản lý bước đến gần Tuấn Kiệt, mặt mày vô cùng hoảng hốt, tôi thậm chí còn thấy cả bàn tay ông ta đang run.
“Cậu có ý gì? Lần đấu thầu này là cậu phụ trách à?”
“Thực lực của cậu đến đâu tự mình không biết sao? Còn dám ôm việc này!”
Nói xong, ông ta lại kéo tôi lại, nghiến răng nói:
“Trương Viễn Tiêu, mắt cậu bị mù à?”
“Công ty nào là công ty mình cậu không nhìn thấy sao? Thích công ty khác như thế, có bản lĩnh thì cút sang đó đi!”
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện của cậu, về công ty rồi chúng ta tính sổ sau.”
“Bây giờ lập tức, ngay lập tức, cậu lên sân khấu trình bày đi.”
Tôi bất đắc dĩ giơ tay: “Xin lỗi, Lưu tổng, ông vượt quyền rồi.”
Nghe tôi nói xong, ông ta ngẩn ra, đứng chết tại chỗ.
“Ý gì?”
“Trương Viễn Tiêu, cậu nói rõ cho tôi.”
“Không phải chỉ vì đi vệ sinh mà bị trừ của cậu chút tiền, không phải chỉ vì tôi nổi nóng với cậu một trận thôi sao, cậu đến mức đó à?”
“Cậu có biết lần hợp tác này quan trọng thế nào không, ở đây không đến lượt cậu làm loạn!”
Nói xong ông ta định đẩy tôi lên, nhưng tôi lại đứng về phía công ty y một lần nữa.
Vị sếp mới, Đái quản lý, đứng trước mặt tôi, bình tĩnh nói:
“Xin lỗi, Lưu tổng, tôi nghĩ dù ông thần thông quảng đại đến đâu, cũng không có khả năng khiến nhân viên của tôi làm việc cho ông nhỉ?”
Lưu quản lý chết lặng.
Ông ta ngơ ra hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, máu nóng như muốn xộc thẳng lên đầu.
“Anh có ý gì?”
“Trương Viễn Tiêu, cậu dám chạy sang công ty khác?”
“Cậu có biết…”
Ông ta bị bên tổ chức cắt ngang.
Người phụ trách của bên tổ chức mặt mày không vui: “Các vị có tham gia hay không, nếu không đấu thầu thì xin mời ra ngoài.”
“Nơi này không phải chỗ để mấy vị cãi nhau phân đúng sai!”
“Trông ra thể thống gì nữa.”
“Từ trước đến nay chỉ nghe nói Lưu tổng tính khí lớn, không ngờ ngay cả ở nơi công cộng cũng có thể phát tác, đúng là không coi chúng tôi ra gì mà.”
Lưu quản lý bị chặn họng.
Ông chủ công ty bên cạnh cũng bắt đầu nháy mắt với Lưu quản lý, vẻ mặt như tiếc rèn sắt không thành thép.

