“Nhưng liên quan gì đến tôi? Bây giờ tôi chỉ là một nhân viên đang bị ‘thông báo phê bình’, bị đình chỉ để kiểm điểm. Tiếp khách là việc lớn, vẫn phải nhờ người ‘nguyên tắc mạnh mẽ’ như Lâm quản lý thôi.”

“Rốt cuộc chị có mở khóa không?” Ánh mắt Lương Thần trở nên hung hãn, “Tô Đường, tôi ra lệnh cho chị, lập tức mở khóa!”

“Ra lệnh?”

Tôi nhìn anh, nụ cười trong mắt hoàn toàn biến mất.

“Lương Thần, anh lấy tư cách gì ra lệnh cho tôi?”

“Vì tôi là sếp!”

“À, sếp.”

Tôi lấy từ túi ra một tờ giấy — bản sao giấy đăng ký xe.

“Vậy tôi cũng thông báo với anh. Chiếc xe này là tài sản cá nhân của tôi. Tôi có quyền quyết định khi nào nó chạy, khi nào không.”

“Hiện tại, tâm trạng tôi không tốt, nó không muốn chạy.”

Lương Thần sững người.

Lâm Nguyệt cũng sững người.

Đúng lúc đó, một chiếc Maybach đen chậm rãi tiến vào trước tòa nhà công ty.

Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêm nghị của Triệu Kiến Quốc.

Ông không chờ xe tiếp đón, trực tiếp cho tài xế lái vào.

Ông nhìn thấy chiếc Cullinan tê liệt trước cửa, nhìn thấy Lương Thần mồ hôi nhễ nhại, nhìn thấy Lâm Nguyệt gần như phát điên, cũng nhìn thấy tôi đang ôm thùng giấy.

Chân mày Triệu Kiến Quốc nhíu lại thành một nét “川”.

“Lương tổng, đây là cách các anh tiếp khách sao?”

Toàn thân Lương Thần run lên, vội vàng nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, bước tới.

“Triệu tổng, thật xin lỗi, xe đột nhiên gặp trục trặc… chúng tôi xử lý ngay, xử lý ngay!”

Triệu Kiến Quốc không để ý tới anh.

Ánh mắt ông dừng trên chiếc Cullinan, rồi nhìn sang tôi.

“Cô Tô?”

Triệu Kiến Quốc mở cửa xe, bước xuống.

“Cô đây là… chuẩn bị nghỉ việc?”

Ông chỉ vào thùng giấy dưới chân tôi.

Tôi nhìn ông, khẽ mỉm cười.

“Đúng vậy, Triệu tổng. Ngôi miếu này nhỏ quá, không chứa nổi ‘đại Phật’ như tôi. Đây, xe cũng bị giữ, người cũng bị đuổi.”

Cả khung cảnh rơi vào im lặng chết chóc.

Mặt Lương Thần lập tức trắng bệch như giấy.

6

Sắc mặt Triệu Kiến Quốc trầm xuống.

Ông lăn lộn thương trường mấy chục năm, cảnh gì mà chưa từng thấy? Chỉ cần liếc một cái, ông đã hiểu rõ cục diện trước mắt.

“Lương tổng,” Triệu Kiến Quốc quay người lại, giọng không lớn nhưng mang uy nghi không thể nghi ngờ, “tôi nhớ hai năm trước, là vì nể mặt cô Tô nên tôi mới hợp tác với quý công ty.”

Lương Thần lau mồ hôi lạnh trên trán, cúi người gần như gập lại.

“Vâng vâng vâng, Triệu tổng, tất cả chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi…”

“Hiểu lầm?” Triệu Kiến Quốc cười lạnh, “xe của cô Tô bị các anh giữ, người bị các anh đuổi, cái này cũng là hiểu lầm?”

Ông chỉ vào chiếc Cullinan bất động.

“Chiếc xe này tôi từng ngồi. Khi đó cô Tô nói với tôi, đây là xe cô ấy đặc biệt mang ra để thể hiện thành ý tiếp khách. Sao đến miệng các anh lại thành xe công dùng việc riêng?”

Lâm Nguyệt đứng bên cạnh run rẩy. Cô ta muốn giải thích, nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của Triệu Kiến Quốc dọa đến nuốt ngược lời vào.

“Triệu tổng, ngài nghe tôi giải thích…” Lâm Nguyệt sắp khóc, “là Tô tổng giám đốc vi phạm quy định trước…”

“Câm miệng!”

Lương Thần đột ngột quay người, trừng mắt nhìn Lâm Nguyệt.

Anh biết, lúc này mà còn nhắc đến quy định thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Lương Thần quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt gần như van xin.

“Tô Đường, em nói với Triệu tổng giúp anh đi, đây chỉ là chút va chạm nội bộ, chúng ta tự giải quyết, đừng để người ngoài cười chê…”

Tôi nhìn bộ dạng khúm núm của Lương Thần, trong lòng không dậy nổi một gợn sóng.

“Lương tổng, bây giờ mới thấy mất mặt à? Lúc phát thông báo phê bình sao không nghĩ đến mất mặt? Lúc để Lâm Nguyệt ném đồ của tôi xuống đất giẫm lên sao không nghĩ đến mất mặt?”

Tôi cúi xuống ôm thùng giấy.

“Triệu tổng, thật xin lỗi để ngài phải chứng kiến chuyện này. Nhưng từ hôm nay, tôi không còn bất kỳ quan hệ nào với công ty này nữa. Chiếc xe này, tôi cũng thu hồi.”

Vừa nói, tôi vừa lấy điện thoại ra, ngay trước mặt tất cả mọi người mở ứng dụng điều khiển từ xa.

“Mở khóa.”

Đèn xe Cullinan nháy hai cái, phát ra tiếng “bíp bíp” báo mở khóa.

“Lão Vương, xuống xe.” tôi nói với tài xế.

Lão Vương đã sợ đến ngây người, nghe tôi gọi liền cuống cuồng bò xuống.

“Triệu tổng, nếu ngài không ngại, tôi có thể dùng chiếc xe này đưa ngài đến lịch trình tiếp theo. Còn công ty này…”

Tôi liếc nhìn Lương Thần và Lâm Nguyệt.

“Có lẽ họ hợp đi xe đạp chia sẻ hơn.”

Triệu Kiến Quốc bật cười lớn.

“Được! Cô Tô thẳng thắn! Vừa hay bên tôi có dự án mới, đang thiếu một đối tác hiểu nghề. Ta lên xe nói chuyện?”

Lương Thần hoàn toàn hoảng loạn.

Nếu Triệu tổng đi, dòng tiền lớn nhất của công ty sẽ đứt.

“Triệu tổng! Triệu tổng đừng đi! Chúng ta còn chưa bàn xong mà!” Lương Thần định kéo tay áo ông.

Vệ sĩ của Triệu Kiến Quốc bước lên chặn lại.

“Lương tổng, làm ăn trước hết phải làm người. Nhân phẩm không đủ thì kinh doanh không lớn được.”

Nói xong câu đó, Triệu Kiến Quốc quay người bước về phía chiếc Cullinan của tôi.

Tôi mở cửa xe, làm động tác “mời”.

Sau đó ngồi vào ghế lái, khởi động xe.

Động cơ V12 phát ra tiếng gầm trầm mạnh mẽ, như con thú bị kìm nén lâu ngày cuối cùng cũng tỉnh giấc.

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy Lương Thần ngồi sụp xuống đất, Lâm Nguyệt ôm mặt khóc.

Còn đám đồng nghiệp từng mỉa mai tôi đứng trước cửa công ty, nhìn nhau bối rối như đàn cừu mất con đầu đàn.

Chiếc xe lăn bánh ra khỏi khuôn viên, bỏ lại tất cả phía sau.

“Cô Tô, nước đi này đẹp lắm.” Triệu Kiến Quốc ngồi ghế sau, tán thưởng.

“Để ngài chê cười rồi.”

“Nhưng mà,” ông đổi giọng, “cô cứ thế rời đi à? Quá dễ dàng cho họ rồi.”

Tôi nắm vô lăng, nhìn con đường phía trước.

Dễ dàng ư?

Sao có thể.

Tôi nhìn đồng hồ.

Mười giờ đúng.

Chắc môi giới đã dẫn khách mới tới rồi.

Điện thoại tôi rung lên.

ĐỌC TIẾP : https://vivutruyen.net/cong-tu-phan-minh/chuong-6