Ta chỉ ợ sữa một tiếng thật vang, vậy mà vị quốc sư tiên phong đạo cốt đã công khai phán rằng:
“Công chúa đang thay trời cao truyền đạt lời cảnh báo.”
Quốc sư tự xưng tinh thông thuật nghe âm đoán ý.
Ta ư ử một tiếng, ông ta nói:
“Công chúa nói trong đệm nằm có giấu vật cứng.”
Cung nữ kiểm tra, quả nhiên đúng như vậy.
Ta lại thổi một cái bong bóng nước miếng, ông ta tiếp tục nói:
“Công chúa nói chiếc nhẫn ngọc ban chỉ của hoàng thượng đã lăn ra phía sau bình phong.”
Thái giám đến tìm, không sai một ly.
Sau vài lần tiên đoán thần kỳ liên tiếp, phụ hoàng coi quốc sư như thần minh.
Cho đến nửa tháng sau, quốc sư kinh hãi chỉ vào ta:
“Công chúa đang hét lớn rằng hoàng hậu nương nương bị hồ yêu nhập thể, dưới giường có giấu pháp trận hút long khí!”
Phụ hoàng nổi giận, đày mẫu hậu vào lãnh cung.
Quý phi cũng nhân cơ hội dùng một bát nước lạnh khiến ta sặc chết.
Khi mở mắt lần nữa, ta lại quay về ngày quốc sư lần đầu tiên gặp ta.
……
Thương Huyền Tử cầm chiếc chuông đồng trong tay, lắc ba lần về phía chiếc tã bọc ta, sau đó nghiêng tai lắng nghe.
Ta ợ sữa một tiếng.
Ông ta lập tức vén áo quỳ xuống, giọng nói vang dội:
“Chúc mừng hoàng thượng! Công chúa tuyệt đối không phải phàm thai! Tiếng vừa rồi của công chúa chính là đang thay trời cao truyền đạt lời cảnh báo!”
Cả đại điện xôn xao.
Phụ hoàng khẽ nhướng mày.
Ta ư ử một tiếng, vặn vẹo cơ thể nhỏ bé.
Thương Huyền Tử lại nghiêm túc lên tiếng:
“Công chúa nói trong đệm nằm có giấu vật cứng, khiến toàn thân người khó chịu.”
Nhũ mẫu nửa tin nửa ngờ, đưa tay sờ vào bên dưới tã bọc, lần theo mặt đệm cẩn thận tìm kiếm.
Đầu ngón tay bà quả nhiên chạm phải một viên đá nhỏ.
Viên đá đang cấn vào làn da non mềm nơi thắt lưng ta, đã ép ra một vết đỏ.
“Trời ơi, thật sự có!”
“Quốc sư thật sự nghe hiểu được lời công chúa sao?”
Mẫu hậu ôm ta chặt hơn một chút, ánh mắt phức tạp nhìn Thương Huyền Tử.
Ta nhìn ra được, người không tin.
Nhưng hai mắt phụ hoàng đã sáng lên.
Người là hoàng đế, hai chữ thích nghe nhất chính là “ý trời”.
Một vị công chúa có thể thay trời truyền lời chính là điềm lành của cả vương triều.
Mà người có thể phiên dịch lời của điềm lành chính là cây cầu kết nối giữa trời và người.
Thương Huyền Tử áp trán xuống đất, giọng không lớn nhưng từng chữ đều mạnh mẽ vang dội:
“Lão thần khẩn cầu hoàng thượng cho phép thần ở lại trong cung, ngày đêm lắng nghe thiên âm của công chúa, bảo vệ quốc vận Đại Tấn ta.”
Phụ hoàng long nhan đại duyệt, lập tức ban cho ông ta danh hiệu “Hộ Quốc Thiên Sư”.
Ta bị nhốt trong tã bọc, trơ mắt nhìn chuyện cũ tái diễn, lồng ngực nặng nề đến không thở nổi.
Ký ức kiếp trước đột ngột tràn vào đầu ta.
Chính người này đã hại chết mẫu hậu, cũng hại chết ta.
Kiếp trước, phụ hoàng tin tưởng Thương Huyền Tử không chút nghi ngờ.
Mỗi lần ta khóc, ta cười, ta ợ sữa hay thổi bong bóng nước miếng, ông ta đều có thể phiên dịch ra một đoạn lời nói.
Hơn nữa, lần nào cũng chính xác.
Chính xác đến mức nhũ mẫu, cung nữ và thái giám đều quỳ xuống tin phục, chính xác đến mức phụ hoàng không thể rời khỏi ông ta.
Nhưng sau này ta mới hiểu ra.
Những lời tiên đoán thần kỳ ấy đều là cạm bẫy được ông ta sắp đặt từ trước.
Viên đá trong đệm là do ông ta mua chuộc cung nữ cố ý bỏ vào.
Chiếc nhẫn ngọc ban chỉ lăn ra sau bình phong là do tên tiểu thái giám thân tín của ông ta lén đá qua.
Mỗi lần đoán trúng những chuyện nhỏ nhặt đều là để tích sức cho nhát dao cuối cùng.
Ngày hôm đó, ta chỉ ê a một tiếng.
Thương Huyền Tử lại lộ vẻ kinh hãi, chỉ vào ta hét lớn:
“Công chúa nói hoàng hậu nương nương bị hồ yêu nhập thể! Dưới giường trong tẩm cung có giấu pháp trận hút long khí!”
Các thái giám đến lục soát, quả nhiên tìm thấy bùa chú và gương đồng dưới giường mẫu hậu.
Những thứ đó đương nhiên là do người của Thương Huyền Tử lén nhét vào từ trước.
Nhưng không một ai tin mẫu hậu.
Phụ hoàng nổi trận lôi đình, hạ chỉ đày mẫu hậu vào lãnh cung.
Ba ngày sau, quý phi bưng một bát canh sâm đến thăm ta, trên mặt đầy ý cười.
Nàng ta không cẩn thận làm đổ bát, nước lạnh hắt thẳng lên mặt ta.
Một đứa trẻ mới đầy tháng bị sặc nguyên một bát nước.
Khi nhũ mẫu chạy tới, ta đã không còn hơi thở.
Còn quý phi quỳ dưới đất, khóc đến đau đớn tột cùng:
“Bản cung chỉ lỡ trượt tay……”
Không ai truy cứu.
Một đứa “con gái của hồ yêu”, chết thì cũng đã chết.
Nhưng ông trời đã cho ta cơ hội thứ hai.
Lúc này, Thương Huyền Tử đang ngẩng đầu, gương mặt hiền từ nhìn ta nằm trong tã bọc.
Ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt đục ngầu nhưng ẩn chứa tinh quang của ông ta, siết chặt nắm tay nhỏ bé.
Kiếp này, ngươi đừng hòng đạt được mục đích.
2
Ngày thứ ba sau khi Thương Huyền Tử vào cung, ông ta đã chứng minh “thần tích” thứ hai.
Ta thổi một cái bong bóng nước miếng.
Ông ta nhắm mắt một lát, đột nhiên mở mắt:
“Công chúa nói chiếc nhẫn ngọc ban chỉ của hoàng thượng đã lăn ra sau bình phong trong ngự thư phòng.”
Phụ hoàng sửng sốt, theo bản năng cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Ngón tay cái quả nhiên trống không.
“Trẫm còn tưởng đã đánh rơi trong tẩm cung.”
Thái giám chạy vội đến ngự thư phòng, nằm rạp xuống đất, thò tay qua khe hở dưới bình phong lấy ra chiếc nhẫn ngọc ban chỉ ấy.
Không sai một ly.
Ánh mắt phụ hoàng nhìn Thương Huyền Tử từ tò mò biến thành kính sợ.
Thương Huyền Tử cung kính hành lễ:
“Không phải lão thần thần thông quảng đại, mà là công chúa có tuệ căn sâu dày. Lão thần chỉ thay công chúa truyền lời mà thôi.”
Ông ta đẩy công lao cho ta, đẩy thần tính cho huyết mạch hoàng thất, còn bản thân chỉ đóng vai một công cụ khiêm nhường.
Nhưng người đứng sau thao túng mọi chuyện từ đầu đến cuối vẫn là ông ta.
Tận mắt ta nhìn thấy vào tối hôm trước, một tên tiểu thái giám lạ mặt lẻn vào ngự thư phòng, lấm la lấm lét ngồi xổm bên cạnh bình phong.
Nhưng ta không thể nói ra.
Một đứa trẻ mới một tháng tuổi, ngoài khóc ra thì trong miệng chỉ có thể thổi bong bóng nước miếng.
Thế nhưng từng âm thanh nhỏ bé mà ta phát ra đều bị ông ta chặn lấy, xuyên tạc thành lưỡi dao đâm thẳng vào tim mẫu hậu.
Ban đầu mẫu hậu cũng nghi ngờ.
“Hoàng thượng, một đạo sĩ nói mình có thể nghe hiểu lời trẻ sơ sinh, chuyện này quá hoang đường rồi.”
“Trẫm tận mắt nhìn thấy, tự tay kiểm chứng.”
Phụ hoàng vừa nói vừa nghịch chiếc nhẫn ngọc ban chỉ.
“Nàng cảm thấy trẫm không phân biệt được thật giả sao?”
“Thần thiếp không có ý đó……”
“Vậy thì đừng nói nữa.”
Mẫu hậu cắn môi, không lên tiếng thêm.
Kiếp trước cũng như vậy.
Mỗi lần người lên tiếng chất vấn, đổi lại chỉ là sự mất kiên nhẫn ngày càng sâu của phụ hoàng.
Mà Thương Huyền Tử thậm chí không cần động tay, phụ hoàng đã thay ông ta bịt miệng mẫu hậu.
Nhưng kiếp này, ta có thêm một đôi mắt đã trải qua kiếp trước.
Đến ngày thứ năm, cơ hội đã tới.
Thương Huyền Tử theo thường lệ đến “nghe âm” cho ta.
Ta nhìn thấy trong ống tay áo ông ta giấu một sợi chỉ cực mảnh, nối với chiếc chuông đồng nhỏ bên dưới chiếc nôi của ta.
Chỉ cần ông ta âm thầm kéo một cái, chiếc chuông đồng sẽ vang lên.
Sau đó ông ta có thể nói:
“Công chúa đang triệu gọi lão thần, có thiên âm muốn truyền đạt.”
Ngay cả thời điểm ta “lên tiếng” cũng do ông ta tự mình khống chế.
Ta nhìn chằm chằm vào sợi chỉ ấy, trong lòng cuộn trào hận ý.
Nhưng ta không thể kích động.
Ta còn quá nhỏ.
Thương Huyền Tử ngồi xổm trước mặt ta, đưa tay muốn chạm vào mặt ta.
Ta lập tức nghiêng đầu tránh đi.
Tay ông ta cứng lại giữa không trung, ánh mắt lóe lên.
“Dường như công chúa không thích lão thần đến gần.”
Ông ta cười một tiếng, quay đầu nói với phụ hoàng:
“Thân thể mang thiên âm có linh giác cực mạnh. Trên người lão thần còn sót lại khí đục bên ngoài, đã mạo phạm công chúa.”
Ngay cả sự bài xích của ta cũng được ông ta giải thích kín kẽ không một kẽ hở.
Phụ hoàng không hề nghi ngờ, gật đầu.
Nhưng mẫu hậu nhìn động tác tránh né vừa rồi của ta, như có điều suy nghĩ mà khẽ nhíu mày.
Đêm hôm đó, mẫu hậu ôm ta đi qua đi lại trong tẩm cung, thấp giọng tự nói:
“Tiểu bảo, con thật sự biết nói sao?”
Người cúi đầu nhìn ta, ánh mắt vừa dịu dàng vừa bối rối.
“Nếu con thật sự nghe hiểu lời mẫu hậu…… Hãy nói cho mẫu hậu biết, lão đạo sĩ kia rốt cuộc là người tốt hay kẻ xấu?”
Ta liều mạng muốn phát ra một âm tiết, nhưng trong cổ họng chỉ có thể nặn ra tiếng “a a”.
Mẫu hậu mỉm cười, hôn lên trán ta.
“Thôi vậy, con mới đầy tháng, mẫu hậu hỏi con những chuyện này làm gì.”
Ta vùi mặt vào lòng người, nước mắt lặng lẽ thấm vào vạt áo.
Kiếp trước, ta cũng trơ mắt nhìn người từng bước đi vào vực sâu như thế.
Biết tất cả mọi chuyện, nhưng không thể nói ra bất cứ điều gì.
Nhưng kiếp này không giống như vậy.
Không nói được thì dùng cách khác.
Sáng hôm sau, Thương Huyền Tử lại tới.
Ông ta theo thường lệ kéo sợi chỉ trong ống tay áo, chiếc chuông đồng vang lên một tiếng “đinh”.
“Công chúa có thiên âm muốn truyền đạt……”
Ta chờ chính là khoảnh khắc này.
Ta nắm chặt tay, dùng hết sức lực toàn thân, đột ngột vung cánh tay.
Vừa vặn nắm được sợi chỉ rủ xuống từ ống tay áo ông ta.
Sợi chỉ căng thẳng trong chớp mắt, sau đó “phựt” một tiếng đứt lìa.
Chiếc chuông đồng lăn lông lốc xuống đất, phát ra tiếng vang lanh lảnh trong đại điện tĩnh lặng.
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía nửa đoạn chỉ đang kéo ra từ ống tay áo quốc sư.
3
Trong điện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Nửa đoạn chỉ rủ xuống từ ống tay áo Thương Huyền Tử, nối với chiếc chuông đồng lăn dưới đất, lộ rõ trước mắt mọi người.
Ánh mắt mẫu hậu chậm rãi chuyển từ chiếc chuông đồng sang sợi chỉ, rồi lại chuyển đến ống tay áo của Thương Huyền Tử.
“Quốc sư, đây là thứ gì?”
Vẻ hiền từ trên mặt Thương Huyền Tử nhạt đi trong nửa khắc.
Ông ta cười ha hả, cúi người nhặt chiếc chuông đồng lên, động tác vô cùng ung dung.
“Hoàng hậu nương nương chưa biết, đây là chuông dẫn âm.”
“Lão thần dùng linh ti buộc vào cổ tay, cộng hưởng với khí tràng của công chúa, như vậy mới có thể tiếp nhận thiên âm rõ ràng hơn.”
“Giống như dây đàn, dây đã đứt thì đàn có tốt đến đâu cũng không thể tấu thành khúc.”
Ông ta nói vô cùng hợp lý.
Phụ hoàng khẽ gật đầu:
“Thì ra là pháp khí.”
Đòn phản kích của ta bị ông ta dùng vài ba câu hóa giải vô hình, thậm chí còn biến thành bằng chứng chứng minh “pháp thuật cao thâm” của ông ta.
Nhưng mẫu hậu không bỏ qua.
“Nếu quốc sư cần linh ti mới nghe được thiên âm, vậy hôm trước ở ngự hoa viên, công chúa hắt hơi một tiếng, ông không hề buộc linh ti nhưng vẫn nói công chúa nhắc hoàng thượng nên khoác thêm áo choàng.”
“Lần ấy ông nghe được bằng cách nào?”
Không khí trong điện đông cứng trong chốc lát.
Thương Huyền Tử chắp hai tay:
“Hoàng hậu quả nhiên có đôi mắt tinh tường. Lần ấy là nhờ cảm ứng được tích lũy từ nhiều năm tu hành của lão thần.”
“Linh ti chỉ có tác dụng hỗ trợ, không phải con đường duy nhất……”
“Đủ rồi.”
Phụ hoàng đột nhiên lên tiếng.
Tất cả mọi người lập tức im lặng.
“Hoàng hậu, thiên sư là khách quý do trẫm mời đến.”
“Nàng liên tục tra hỏi, là không tin vào ánh mắt nhìn người của trẫm sao?”
Môi mẫu hậu khẽ động, cuối cùng vẫn cúi đầu.
“Thần thiếp không dám.”

