Tôi gọi vào phòng ngủ:

“Hạo Hạo, lấy cặp sách, đi với mẹ.”

Cửa mở ra.

Trần Hạo đeo cặp, mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.

Nó không thèm nhìn Trần Kiến Quốc và Ngụy Tiểu Hạnh, đi thẳng đến bên tôi.

“Mẹ, mình đi thôi.”

Tôi che chắn cho con, lùi ra cửa.

Ngụy Tiểu Hạnh đứng sau nhảy dựng lên.

“Cút! Cút rồi thì đừng có quay lại! Cửa nhà họ Trần này, mẹ con chúng mày đừng hòng bước vào nữa!”

Tôi mở cửa, không quay đầu.

Sau lưng vang lên tiếng Trần Phương:

“Anh, ngày mai là hạn cuối điền nguyện vọng rồi. Không lấy được mật khẩu thì Kiều Kiều phải làm sao!”

Tôi đưa Trần Hạo đến một khách sạn bình dân ở trung tâm thành phố.

Nhận phòng xong, tôi cất hết giấy báo dự thi và căn cước sát bên người.

Trần Hạo ngồi bên mép giường, hai tay xoắn vào nhau.

“Mẹ, họ thật sự sẽ đến cướp mật khẩu của con sao?”

Tôi nhìn đôi mắt trong veo của con, lòng đau như cắt.

“Hạo Hạo, trên đời này có những người tuy có quan hệ máu mủ, nhưng căn bản không xứng được gọi là người thân.”

Tôi lấy điện thoại nhìn giờ.

Chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn tiếng nữa là hệ thống điền nguyện vọng đóng.

Chiều hôm sau.

Chỉ còn hai tiếng nữa là hệ thống đóng.

Cửa phòng đột nhiên bị gõ.

“Dịch vụ phòng đây ạ.”

Tôi nhìn qua mắt mèo. Một cô lao công mặc đồng phục đứng ngoài cửa, nhưng vẻ mặt hoảng hốt, liên tục liếc về phía góc hành lang.

“Không cần dọn phòng.”

Bên ngoài im lặng vài giây.

Ngay sau đó, ổ khóa vang lên tiếng “cạch”.

Có người đang dùng thẻ phòng mở cửa!

Chắc chắn Trần Kiến Quốc đã dùng căn cước để xuống quầy lễ tân làm lại thẻ phòng!

“Hạo Hạo, lùi lại!”

Tôi kéo con trai ra sau lưng.

Cửa bị đẩy mạnh ra. Trần Kiến Quốc dẫn đầu xông vào, phía sau là Ngụy Tiểu Hạnh và Trần Phương, còn có hai gã đàn ông lạ mặt chen vào phòng.

“Lâm Duyệt, trốn đi! Trốn tiếp đi!”

Trần Phương chỉ vào hai gã đàn ông:

“Đè thằng nhóc kia lại!”

Hai gã lao về phía Trần Hạo, ấn chặt nó xuống giường.

Nó chỉ là một học sinh cấp ba.

“Thả con trai tôi ra!”

Tôi liều mạng lao tới, nhưng bị Trần Kiến Quốc ôm ngang eo, dùng sức đẩy vào tường.

“Lâm Duyệt, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Mau giao mật khẩu ra!”

Ngụy Tiểu Hạnh chạy đến trước cặp sách, đổ hết đồ bên trong ra ngoài.

Trần Phương liếc mắt thấy một tờ giấy kẹp trong sách Vật lý, trên đó viết một chuỗi số và chữ cái.

“Mẹ! Tìm thấy rồi! Đây chính là mật khẩu!”

Không biết Lưu Kiều Kiều đã vào từ lúc nào, trong tay ôm một chiếc laptop.

“Mẹ, nhanh lên! Hệ thống còn nửa tiếng nữa là đóng rồi!”

Trần Phương kết nối mạng, đối chiếu tờ giấy rồi nhập số báo danh và mật khẩu.

“Vào được rồi!”

Lưu Kiều Kiều kích động đến phát run.

“Mau sửa nguyện vọng!”

Ngụy Tiểu Hạnh đi đến trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống tôi đang bị Trần Kiến Quốc giữ chặt.

“Lâm Duyệt à Lâm Duyệt, cô đề phòng kỹ đến mấy thì có ích gì? Mật khẩu cuối cùng chẳng phải vẫn rơi vào tay tôi sao?”

Mặt bà ta run lên vì cười.

“Cô yên tâm, đợi Phương Phương xóa ngành Y đa khoa xong, Kiều Kiều được bổ sung vào, tôi sẽ bảo Kiều Kiều nhận cô làm mẹ nuôi. Còn Hạo Hạo ấy à, cao đẳng cũng có cái tốt của cao đẳng. Ra trường sớm kiếm tiền nuôi gia đình.”

Tôi vùng vẫy dữ dội, hai mắt đỏ ngầu.

“Ngụy Tiểu Hạnh! Các người đang phạm tội! Các người sẽ bị báo ứng!”

“Báo ứng?” Trần Phương vừa gõ bàn phím vừa cười lạnh. “Gạo đã nấu thành cơm, chị làm gì được tôi?”

Trần Phương tìm đến danh sách nguyện vọng.

Nguyện vọng đầu tiên là ngành Y đa khoa của Đại học Y tỉnh.

Chuột dừng trên nút xóa.

Cô ta quay đầu nhìn tôi:

“Chị dâu, nhìn lần cuối đi. Qua hôm nay, con trai chị hết duyên với Đại học Y rồi.”

Ngụy Tiểu Hạnh cười lớn:

“Xóa! Mau xóa!”

Trang web hiện khung xác nhận: Có chắc chắn xóa nguyện vọng này không?

Trần Kiến Quốc quay mặt đi.

Trần Phương không do dự, bấm xác nhận.

“Xong!”

Lưu Kiều Kiều vui mừng ôm chầm lấy Ngụy Tiểu Hạnh.

Tôi chỉnh lại mái tóc rối, chậm rãi đứng dậy khỏi mặt đất.

Tôi không khóc, cũng không làm loạn. Chỉ bình tĩnh nhìn họ, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

“Xóa xong rồi?”

Trần Phương khựng lại.

“Xóa xong rồi. Sao, định báo cảnh sát à? Tùy chị. Nguyện vọng đã sửa rồi, không đổi lại được đâu.”

Tôi từng bước đi tới trước máy tính, nhìn ô nguyện vọng đầu tiên trống trơn trên màn hình.

“Cái các người xóa là tài khoản bỏ đi.”

Niềm vui điên cuồng trên mặt Ngụy Tiểu Hạnh lập tức đông cứng.

Trần Phương lao tới chụp chuột, điên cuồng bấm làm mới trang.

Màn hình nhấp nháy. Góc phải phía dưới hiện ra một dòng chữ xám nhỏ:

“Hệ thống này là bản mô phỏng điền nguyện vọng offline, dữ liệu không được tải lên Sở tuyển sinh tỉnh.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

“Là… là có ý gì?” Giọng Lưu Kiều Kiều run lên.

Tôi cười lạnh, lấy giấy báo dự thi thật giấu trong túi ra, đặt lên bàn.

“Nghĩa đúng như chữ viết. Các người đăng nhập vào một trang web giả mà tôi bỏ năm trăm tệ thuê người làm. Dữ liệu căn bản không gửi đi đâu cả.”

Kiếp trước đã từng mất cảnh giác một lần, tôi không thể ngã thêm lần thứ hai.