“Tôi đương nhiên có thể tiếp tục ở bên cô, nhưng nếu một người phụ nữ khác có thể giúp tôi vượt qua giai cấp, có tiền đồ tốt hơn, tại sao tôi lại không chọn?

“Nếu cô thật sự yêu tôi, sao lại ngăn cản tôi chọn lựa?

“Huống chi, Bạch Lộ Hi, nếu cơ hội giống hệt đặt trước mặt cô, cô chỉ có thể chia tay tôi nhanh hơn mà thôi.

“Điểm này, cô không cần phủ nhận.”

Tôi khó tin nhìn anh ta.

Anh ta thở dài:

“Cho nên, cô không cần trách tôi phụ bạc cô.

“Nếu muốn trách, thì hãy trách cô không có thực lực vào được tập đoàn top 500, càng không có xuất thân như Tiêu Tiêu, và một người cha như Bạch tổng.”

Tôi sững lại:

“Anh không biết tôi là con gái của ai sao?”

“Điều đó quan trọng à?”

“Nếu cha tôi cũng là Bạch tổng thì sao?”

Anh ta khựng lại.

Rồi bật cười:

“Nếu cô là con gái của Bạch tổng, lúc trước sao cô không vào được công ty?”

Tôi cứng họng.

“A Trạch.”

Giọng Tiêu Tiêu vang lên.

Cô ta có chút lo lắng bước tới, khoác lấy cánh tay Tần Hứa Trạch:

“Có phải có hiểu lầm gì không?”

“Không sao, chỉ là một đàn em hồi trước cứ bám lấy anh mãi thôi.”

Tần Hứa Trạch liếc nhìn tôi một cái.

Rồi ôm lấy Bạch Uyển Tiêu, quay đầu rời đi không hề ngoái lại.

Trong khoảnh khắc quay lưng.

Bạch Uyển Tiêu quay đầu nhìn tôi một cái.

Khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Điện thoại vang lên.

Tôi máy móc bắt máy.

Là giọng của mẹ:

“Hi Hi, hôm nay đã chủ nhật rồi, con còn giận dỗi không chịu về nhà sao?

“Ba con đang rất tức giận, ngoan, đừng làm loạn nữa.”

“Con không có làm loạn.”

Nói xong câu đó, tôi liền cúp máy.

Rồi gọi đến một số khác:

“Tiểu Triệu, đợt kiểm tra thuế, công ty Đằng Phi giao cho chúng ta rồi đúng không?”

“Đúng vậy, Bạch khoa trưởng.”

“Bạch tổng gần đây mới nhận một đồ đệ, chú ý trọng điểm.”

“Vâng.”

Mấy ngày sau đó, tôi vùi đầu vào công việc kiểm tra thuế.

Điện thoại từ nhà gọi đến, tôi đều không nghe.

Cho đến ngày này tan làm, tôi lại bị chặn ngay gần công ty.

Mẹ bước xuống từ trong xe:

“Hi Hi, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi, ba con đang đợi ở nhà.

“Con đừng làm loạn nữa, con đã gần một tháng không về nhà, lần này con nhất định phải về, chúng ta là người một nhà, có chuyện gì mà không nói rõ được chứ.”

Tôi định từ chối.

Nhưng xe của lãnh đạo phía sau vẫn còn ở đó.

Tôi không muốn làm lớn chuyện khiến họ chú ý, cắn răng lên xe.

Cửa nhà mở ra, Bạch Uyển Tiêu đang rót trà cho ba tôi.

Ba tôi ngồi ở vị trí chủ tọa ngẩng đầu lên, nhíu mày thật chặt:

“Con còn biết đường về sao!”

“Nếu không muốn con về, con đi làm tiếp vậy.”

Nói xong tôi thật sự quay người định đi.

Bị mẹ kéo lại.

Ba tôi tức giận nói:

“Con thì bận cái gì?”

“Công việc.”

“Công việc?”

Trên mặt ông lộ ra vẻ mỉa mai:

“Cái công việc một tháng hai ba nghìn do con tự tìm được, mà cũng đáng để con liều mạng vậy sao?

“Không có sự nâng đỡ của ta, con có thể tìm được công việc tốt gì?”

“Nâng đỡ?”

Tôi tưởng mình nghe nhầm:

“Bạch tiên sinh, từ nhỏ đến lớn, ông đã nâng đỡ tôi cái gì?”

Ông sững lại.

“Cha của người khác cho dù chẳng có gì, ít nhất cũng không nghĩ đến chuyện cướp đồ từ tay con gái mình.

“Nhưng Bạch tiên sinh thì khác.

“Cho dù con gái ông dựa vào bản thân, ông cũng nhất định phải đạp cô ấy xuống.

“Nâng đỡ sao?

Sự nâng đỡ của ông đều dành cho người ngoài rồi, khi nào từng dùng lên người tôi?

“Nếu là thứ ông chưa từng cho tôi, ông lấy tư cách gì đem ra uy hiếp tôi!”

“Con!”

Ba tôi bật dậy.

Bạch Uyển Tiêu lao tới nắm lấy tay tôi:

“Chị!

Chị nói chuyện với ba kiểu gì vậy!