Cuối năm nào con gái tôi cũng đặt cả trăm hộp quà cherry tại tiệm trái cây của tôi để biếu họ hàng nhà chồng.

Thế nhưng lần nào thanh toán cũng nói:“Mẹ ơi, sau sinh con bị suy giảm trí nhớ, quên mất mật khẩu thanh toán điện thoại rồi.”

Tôi xót con vì sinh nở vất vả, nên chẳng nghĩ gì nhiều.

Cận Tết, con bé lại tới đặt tiếp một trăm hộp cherry quà biếu.

Ai ngờ mẹ chồng nó lại @ tôi trong nhóm gia đình:

【Thông gia à, năm nào Mộng Mộng cũng giúp chị làm ăn mấy chục ngàn, sao chưa bao giờ thấy nó đem hóa đơn mua hàng về vậy?】

【Chẳng lẽ chị ngay cả con gái mình cũng gạt? Hộp quà trái cây vài trăm mà bán cho con gái giá cả ngàn?】

Con gái tôi không những không giải thích, còn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

【Mẹ con biết con bị mất trí nhớ sau sinh, dù có gạt tiền con, con cũng không trách mẹ đâu.】

Hóa ra mấy năm nay tôi đã bù lỗ 200 ngàn cho nó đi biếu xén, mà giờ lại thành người lừa tiền con!

Nếu nó bị mất trí nhớ, chỉ đặt hàng mà không trả tiền.

Vậy thì tôi sẽ tìm người nhận quà mà đòi tiền!

……

Nhà chồng con gái tôi là đại gia đình, tiệc tất niên mỗi năm đều có cả chục bàn khách.

Nó phát hết một trăm hộp quà cherry tôi giao đến.

Rồi lại kéo tôi ra một góc.

“Mẹ ơi, con vừa thử chuyển khoản cho mẹ mấy lần mà không sao nhớ nổi mật khẩu thanh toán trên điện thoại.”

Thấy tôi cúi đầu không nói gì, nó lắc tay tôi, làm nũng cười duyên.

“Mẹ đừng giận con nhé, mẹ biết mà, từ lúc sinh con xong, trí nhớ con kém hẳn, bác sĩ còn bảo là con bị mất trí nhớ sau sinh, con đâu có cố ý đâu.”

“Chờ con nhớ ra mật khẩu, con sẽ chuyển ngay cho mẹ nhé?”

Nghe mấy lời quen thuộc như mọi năm, tôi không đáp.

Quay người dẫn theo mấy nhân viên giao hàng, cầm mã thanh toán bước vào sảnh tiệc khách sạn.

Con gái tôi thấy tôi để khách quét mã thanh toán.

Nó hoảng hốt vội vã chạy đến, hết sức kéo tay tôi lại, giọng lo lắng.

“Mẹ làm gì vậy? Đây là quà nhà mình biếu, đâu phải khách tự mua trái cây của mẹ!”

Tôi né tay nó, cố ý nói lớn tiếng:

“Con bị mất trí nhớ, không nhớ mật khẩu thanh toán, thì mẹ chỉ còn cách thu tiền trực tiếp từ mấy người nhận hộp quà thôi!”

“Mẹ chồng con còn muốn lấy hóa đơn quà biếu cơ mà, thì mẹ phải thu tiền tại chỗ, rồi phát hành hóa đơn luôn chứ!”

Con gái tôi khựng lại, khóe mắt giật giật.

Nó nhìn khắp sảnh đầy khách, cố cười gượng giải thích:

“Hiểu lầm thôi, chắc mẹ con nhầm rồi, mọi người đừng giận nhé.”

Nó dỗ dành khách xong, quay sang túm chặt cổ tay tôi.

Móng tay được làm kỹ càng đâm sâu vào lòng bàn tay tôi nứt nẻ vì bốc vác hàng nhiều năm.

“Á!”

Tôi đau quá, theo phản xạ hất tay nó ra.

Mặt nó sầm xuống, hằm hằm định giật lấy mã thanh toán trên tay tôi.

“Mẹ à, Tết nhất rồi, mẹ đừng đùa với con nữa. Hôm nay tới ăn tiệc toàn là sếp cũ của ba mẹ chồng con, còn có cả khách VIP công ty anh Tần nữa, mẹ bảo nhân viên mang mã thanh toán đi đi!”

Mẹ chồng nó thấy mười mấy nhân viên cầm mã thu tiền từng bàn, mặt đen như than.

Bà xông đến, nghiến răng nhìn tôi.

“Thông gia, ý chị là gì? Thật tưởng nhà tôi là gia đình trí thức nên không thèm tính toán với chị à?”

“Năm nào chị cũng lén lút gạt nhà tôi mấy chục ngàn, bán hộp cherry giá trên trời mà tôi cũng nhịn rồi, năm nay chị còn muốn chặt thêm một vố nữa, không có cửa đâu!”

“Chẳng phải tiểu Mộng đã đưa cho chị vài chục ngàn tiền hàng rồi sao, chị lấy quyền gì mà đòi thêm tiền từ khách nhà tôi? Đúng là người quê không biết lễ nghi, chưa từng thấy tiền!”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Tôi chưa từng nhận được một đồng tiền hàng nào từ nhà họ Tần cả!”

Tôi vừa định lấy ra các đơn giao hàng và bảng công nợ mấy năm qua.

Thì con gái đã vội vàng chạy lên, mặt mũi hoang mang chắn trước mặt tôi. Cả con rể Tần Ba đang đứng tiếp rượu cũng bước lại gần.

Anh ta cuống cuồng chỉ đạo bảo vệ khách sạn đuổi nhân viên tôi đi, thấy tôi không nhúc nhích, còn đỡ vai tôi định đẩy tôi ra khỏi khách sạn.

“Mẹ, nếu mẹ nhất định muốn lấy tiền, đợi lát nữa con tiễn khách xong, để Mộng Mộng gửi mẹ một bao lì xì lớn đón Tết là được, mẹ đừng gây chuyện ở đây.”

Con gái tôi đứng bên cạnh cũng làm bộ đáng thương.

“Mẹ à, con đặt mấy chục ngàn tiền hộp quà cherry ở tiệm mẹ để ủng hộ việc kinh doanh, sao mẹ lại đối xử với con thế này?”

“Chỉ vì mẹ chồng con nói một câu muốn có hóa đơn, mẹ liền giả vờ nhận tiền mà không xuất hóa đơn, rồi lại quay sang đòi tiền khách để làm như muốn phát hành hóa đơn.”

Tôi tức đến bật cười vì mấy lời tráo trở của bọn họ.

2

Hóa ra tôi bị biến thành một bà mẹ vợ độc ác, đến để vòi vĩnh, tống tiền con gái?

Tôi không thèm nghe thêm một lời nào nữa!

Đã bảo là bị mất trí nhớ, không chuyển được đồng nào, vậy thì phải có người trả tiền!

Tôi đẩy Tần Ba ra, ra hiệu cho nhân viên tiếp tục thu tiền — không trả tiền thì hôm nay đừng mong mang hộp quà nào đi!

Nhưng mẹ chồng con gái lại không chịu, bà ta dứt khoát hất đổ bát đĩa trên bàn ăn.

“Rầm!” một tiếng.

“Vương Xuân Mai, chị có ý gì? Con dâu tôi không mang họ Tần, nên tiền nó trả cho chị không phải tiền nhà chúng tôi mua quà à?”

Tất cả khách khứa trong sảnh bắt đầu chỉ trỏ về phía tôi.

“Mẹ vợ nhà họ Tần đúng là quá đáng, đúng kiểu dân quê chưa từng thấy tiền! Một lô trái cây thu tiền con gái rồi lại quay ra tống tiền nhà thông gia.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn những người đang chỉ tay mắng mỏ tôi, giọng không lớn nhưng rõ ràng từng chữ.

“Vậy mấy người nhìn cho kỹ đi, lần này tôi có nhận được đồng nào tiền hàng của 100 hộp quà không!”

Nói xong, tôi mở điện thoại ngay trước mặt tất cả mọi người.

Lịch sử thanh toán lướt từng trang xuống dưới.

Tôi giơ cao màn hình, dí thẳng vào trước mắt đám đông.

“Đây là lịch sử chuyển khoản của con gái tôi vừa rồi.”

Trên đó hiện rõ ràng: thanh toán 39.800 tệ — thất bại!

【Khách hàng đã hủy thanh toán!】

Cả đại sảnh bỗng chốc im lặng.

Những người vừa rồi còn mắng tôi là “dân quê”, “chưa từng thấy tiền”, nay vô thức bước lại gần.

Có người khẽ lẩm bẩm:

“…quả thật chưa trả tiền.”

Những khách vừa mới buộc tội tôi lừa con gái, tống tiền thông gia, giờ trên mặt đầy vẻ lúng túng.

“Vậy chuyện này cũng không thể trách bà thông gia được.”

Lại có người cau mày.

“Nhưng cũng nên bảo con gái bà ấy trả lại tiền, chứ làm to chuyện rồi đòi tiền tụi mình là sao?”

“Bà mẹ này thật không hiểu chuyện, chỉ mấy chục ngàn mà làm con gái mất mặt.”

Con gái tôi đứng im tại chỗ, mặt trắng bệch rồi lại xanh mét.

Nó cắn môi, như thể vừa đưa ra quyết định lớn lắm, cuối cùng cũng lấy điện thoại ra.

“Mẹ… vậy giờ con chuyển cho mẹ.”

Vừa thao tác, nó vẫn không quên biện hộ cho bản thân.

“Con rõ ràng đã giải thích rồi mà… sau khi sinh con bị mất trí nhớ, quên mất mật khẩu thanh toán thôi.”

“Đâu phải cố tình không chuyển tiền cho mẹ.”

Đinh! một tiếng.

Thông báo tiền vào tài khoản hiện ra.

Tôi cúi đầu nhìn.

Sau sáu năm tặng quà, năm nay mấy chục ngàn cuối cùng cũng được trả.

Nhưng ngay giây sau đó, một bàn tay bất ngờ chộp lấy từ phía sau…

“Khoan đã!”

Mẹ chồng con gái tôi giật lấy điện thoại tôi đang dùng để thu tiền, mặt mũi tối sầm.

“Tiền này không thể đưa cho bà ấy!”

Bà ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy ghét bỏ.

“Vương Xuân Mai, hôm nay nhà họ Tần chúng tôi đúng là không định trả tiền cho chị nữa!”

“Chị chuyển lại tiền cho tôi ngay!”

Cả đại sảnh xôn xao.

Tôi sững lại một lúc, rồi tức đến bật cười.

“Nhà bà mua mấy chục ngàn tiền hộp quà cherry để biếu người, mà lại không định trả tiền à?”

Mẹ chồng con gái tôi hừ lạnh một tiếng.

“Đừng tưởng tôi không biết mấy năm nay chị đã moi bao nhiêu tiền của con dâu tôi!”

“Năm nào đặt trái cây, đặt quà, Mộng Mộng cũng chuyển thừa tiền cho chị, ít nhất chị cũng đã moi của nhà họ Tần chúng tôi hơn trăm ngàn!”

“Gạt tiền con gái mình suốt mấy năm, năm nay còn tới phá bữa tiệc tất niên nhà tôi, chị không thấy nhục, tôi còn thấy xấu hổ thay cho chị!”

Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người trong sảnh đồng loạt chuyển sang nhìn con gái tôi.

Trương Mộng cúi đầu, vành mắt đỏ hoe.

3

Nó không phản bác, cũng không đứng ra giải thích cho tôi.

“Thôi… đừng cãi nhau nữa.”

“Có thể mẹ biết con bị mất trí nhớ sau sinh, không nhớ được hóa đơn quà cherry, nên mới báo giá cao hàng năm, gạt tiền con cũng được, Tết nhất rồi con không muốn giống mẹ, tính toán chi li như vậy.”

Nghe đến đây, tim tôi như trĩu xuống.

Một câu “tính toán chi li” thật hay!

Bề ngoài như đang nói đỡ cho tôi, nhưng rơi vào tai người khác, lại giống như đang thừa nhận tôi những năm qua thực sự đã moi tiền con gái.

Ánh mắt xung quanh lại thay đổi ngay tức thì.

“Thì ra là vậy à.”

“Bảo sao mẹ vợ lại vội vàng như vậy.”

“Hóa ra là trước kia đã ăn trên đầu con gái rồi, năm nay chỉ vì chậm chuyển vài phút mà sợ không moi thêm được!”

Mẹ chồng nó như tìm được điểm yếu, giọng càng thêm sắc bén.

“Chị đúng là tham lam vô độ, mấy năm trước chưa bao giờ xuất hóa đơn cho chúng tôi, năm nay còn định chơi màn này, chị tưởng chúng tôi không dám báo cục thuế à?”

Tôi nhìn Trương Mộng.

Nó vẫn cúi đầu, vai run run, trông vô cùng uất ức.

Nhưng nó vẫn không đứng ra nói giúp tôi một câu.

Ánh mắt tôi vô tình dừng lại trên giao diện chuyển khoản trong điện thoại của nó khi nãy.

Nội dung bên trong khiến lòng tôi lạnh buốt.