Mẹ Lục Tư Xuyên cúp điện thoại rồi nói: “Thi Duyệt à, cháu cũng nghe thấy rồi đấy, cháu có thể đi thăm nó không?”

Mẹ khoác tay tôi.

“Nếu không muốn đi thì đừng miễn cưỡng.”

Tôi nói: “Mẹ, không sao, con muốn đi gặp anh ta lần cuối.”

Đương nhiên phải đi nhìn thảm trạng của anh ta rồi!

10

Ngoài phòng bệnh bệnh viện, bố mẹ chờ tôi bên ngoài.

Bố mẹ Lục Tư Xuyên cũng chờ bên ngoài.

Tôi đẩy cửa bước vào phòng bệnh của Lục Tư Xuyên.

Toàn thân anh ta cắm đầy ống.

Nhìn thấy tôi, cảm xúc của anh ta hơi kích động, ngay cả chỉ số trên máy điện tim cũng đột nhiên thay đổi một chút.

“Thi Duyệt, là anh không tốt, nhìn người không rõ. Anh có lỗi với em.”

“Triệu Hiểu Thiến chắc chắn biết rõ hồ bơi không có nước, nên cô ta mới buông tay anh, không nhảy xuống.”

“Khi hôn mê, anh đã có một giấc mơ đẹp.”

“Trong mơ, chúng ta sống hạnh phúc viên mãn, anh cho em một đám cưới long trọng. Em sinh cho anh một cô con gái đáng yêu xinh đẹp.”

“Em yêu anh như vậy, đừng rời khỏi anh, được không?”

“Đời này anh vẫn sẽ cho em thêm một đứa con trai, em từng nói muốn có đủ cả trai lẫn gái, ghép thành một chữ tốt lành.”

Cố tỏ vẻ thâm tình để làm người ta buồn nôn sao.

Tôi trắng trợn đánh giá đôi chân đã bị cắt cụt của anh ta, cười khẩy, từng chữ đâm thẳng vào tim.

“Tôi sẽ không gả cho một người đàn ông tàn tật cả hai chân! Hơn nữa còn là hung thủ tự tay giết chết hai mẹ con tôi.”

“Đó không phải mơ, kiếp trước chính tay anh ấn tôi xuống, bóp chết con gái!”

“Lần này tôi làm đúng như ý anh, không cứu anh nữa, anh cũng không cần cả ngày áy náy đau khổ vì cái chết của Triệu Hiểu Thiến.”

Hô hấp Lục Tư Xuyên đột nhiên dồn dập, anh ta không dám tin.

“Em cũng trọng sinh?”

“Tối qua chỉ cần em nói ra nước trong hồ bơi đã bị rút cạn, anh sẽ tin em.”

Thật nực cười!

Kiếp trước tôi nói rồi, anh ta có tin không?

Anh ta không tin, nhất quyết muốn nhảy.

Tôi không trả lời anh ta.

“Tối qua đã qua rồi, anh dưỡng thương cho tốt đi, nói không chừng có thể dưỡng thương khỏi trước ngày khai giảng? Không biết Đại học Thanh Bắc có công trình công cộng dành cho người khuyết tật không?”

“Tôi phải xuất phát đi du lịch, tận hưởng kỳ nghỉ hè đây!”

Nói đến đây, không cần tiếp tục trò chuyện nữa.

Tôi xoay người mở cửa phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, Lục Tư Xuyên ý thức được vốn dĩ anh ta đã có cơ hội không biến thành người tàn tật.

Anh ta hoàn toàn sụp đổ, gào thét khàn cả giọng theo bóng lưng tôi rời đi.

“Cô trọng sinh rồi, tại sao không cứu tôi?”

“Đồ độc phụ, sao cô có thể tàn nhẫn như vậy, những bạn học nhảy theo trong lớp đều vô tội!”

“Tôi sẽ không bỏ qua cho cô, cô và anh trai cô cứ chờ thân bại danh liệt đi!”

Sau lưng vang lên tiếng cốc nước và đồ vật rơi vỡ xuống đất, tôi không quay đầu.

“Bố mẹ, đi thôi! Lục Tư Xuyên hình như điên rồi! Con nghe không hiểu anh ta nói gì.”

Trải qua chuyện của kiếp trước.

Tôi chỉ biết làm người thì cố gắng đừng can thiệp vào nhân quả của người khác, nếu không sẽ hại đến bản thân.

Huống hồ kiếp trước tôi từng cứu những bạn học đó một lần, tôi cũng không nợ bọn họ.

11

Sau khi ra khỏi bệnh viện, bố nhanh chóng quyết đoán thông báo thư ký đăng tin tức.

Tuyên bố công ty tập đoàn nhà họ Lâm và công ty nhà họ Lục hủy bỏ liên hôn.

Anh trai bỏ nhà ra đi biết được tin, không giận dỗi với bố mẹ nữa, lái xe thể thao về nhà.

“Em gái, trong nhà xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không sao. Em phải cảm ơn anh trai thuận miệng nói một câu mà cứu mạng em.”

Anh trai đầy mặt nghi hoặc.

Tôi giải thích: “Hôm trước chúng ta gọi thoại, anh tùy tiện nói nước trong hồ bơi của công viên sẽ bị rút cạn, nên em không nhảy xuống.”

“Anh, có lẽ vì chuyện này, Lục Tư Xuyên có thể sẽ trả thù chúng ta.”

Anh trai xoa đầu tôi: “Anh không sợ, anh sẽ nghỉ việc làm thêm để bảo vệ em.”

Ngày hôm sau, Lục Tư Xuyên đăng một đoạn video.

Đoạn video lập tức leo lên hot search.

Lục Tư Xuyên và những bạn học bị trọng thương khóc lóc tố cáo trong video.

Rõ ràng tôi biết được tin nội bộ từ anh trai rằng hồ bơi không có nước, lại im miệng không nói, không hề quan tâm đến tính mạng bạn học.

Bình luận đều mắng tôi.

“Lâm Thi Duyệt là ác ma, trường đại học nhận cô ta ra tuyên bố từ chối cho cô ta nhập học đi.”

“Chắc chắn là ghen tị vài bạn học cùng lớp đỗ Thanh Bắc, còn cô ta chỉ được trường 985 nhận, nên muốn hủy hoại tương lai của họ!”

“Lâm Thi Duyệt nên xuống địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Hot search khiến giá cổ phiếu công ty nhà tôi cũng giảm.

Ngay hôm đó, văn phòng tuyển sinh của trường nguyện vọng đã nhận tôi trực tiếp liên hệ với tôi nói sẽ hủy hồ sơ, vĩnh viễn không nhận, tháng chín không cần đến trường báo danh.

Lục Tư Xuyên cố ý gọi điện cho tôi.

“Đây chính là cái giá của việc cô không cứu tôi, sẽ không có trường nào cần một học sinh tốt nghiệp cấp ba độc ác như cô.”

Tôi cười ha hả.

“Anh ấu trĩ quá rồi. Đường lui của tôi có rất nhiều.”

“Với năng lực của nhà tôi, tôi hoàn toàn có thể đi du học nước ngoài, dựa vào thành tích của tôi, tôi có thể nộp đơn vào trường hạng nhất ở nước ngoài.”