Nói xong, tôi xách vali rời đi. Lúc bước ra khỏi cửa, tôi quay đầu lại nhìn hai người họ, lạnh lùng buông lời:

“Tạ Úc, tôi cam đoan, sự nghiệp của anh sẽ không thể thăng tiến được đâu.”

【Chương 4】

Sắc mặt Tạ Úc tối sầm lại ngay tức khắc.

Tôi chẳng bận tâm, trực tiếp xách vali đến căn hộ cao cấp mà bố đã chuẩn bị cho tôi.

Sau khi tôi ly hôn, ông đã sai người mang thẻ phụ của ông đến.

Hạn mức một tháng là năm trăm ngàn tệ.

Ngay trong ngày hôm đó, tôi đi đến trung tâm thương mại, sắm sửa cho mình vài bộ đồ mới.

Từ lúc yêu Tạ Úc, tôi từ một tiểu thư mua đồ hiếm khi nhìn giá, biến thành một người đàn bà đến việc mua hộp cơm trưa có một mặn hai chay hay thuần chay cũng phải đắn đo mất nửa tiếng đồng hồ.

Mấy năm nay, dù Tạ Úc phất lên, lương năm mấy trăm ngàn tệ, nhưng tiền vay mua nhà, mua xe, nuôi con đè hết lên vai tôi, tôi chẳng còn nhớ nổi đã bao lâu rồi mình chưa mua một lọ kem dưỡng da cho tử tế.

Vậy mà dù tôi có hy sinh cho gia đình đến mức nào, Tạ Úc vẫn ngoại tình với Giang Đào, mua nhà mua xe mua túi xách cho cô ta, mua cho cô ta những loại kem dưỡng mà tôi đến cả hàng dùng thử cũng chẳng dám dùng.

Quẹt thẻ mười mấy vạn tệ liên tục, tâm trạng tôi cuối cùng cũng khá lên chút đỉnh.

Sáng sớm hôm sau, tôi đã có mặt dưới sảnh công ty con.

Vừa định bước vào, tôi liền thấy Tạ Úc và Giang Đào đi vào giữa vòng vây của một đám người, y như sao xúm quanh trăng.

Nhìn thấy tôi, Tạ Úc lập tức nhớ lại câu nói của tôi ngày hôm qua, sắc mặt lạnh xuống:

“Lâm Hân, cô đến công ty làm gì?”

“Tôi tìm được việc rồi.”

Tôi híp mắt liếc xéo anh ta một cái.

Giang Đào đảo mắt khinh khỉnh: “Tìm được việc gì? Không phải là làm cô lao công cho công ty chúng tôi chứ?”

“Nhưng cũng phải, với cái thân phận bà nội trợ suốt bốn năm trời của cô, thì cũng chỉ có mệnh làm lao công thôi.”

“Tôi khuyên cô nếu đã làm lao công thì ráng mà làm cho tốt, nhớ dọn dẹp nhà vệ sinh, phòng trà nước cho sạch sẽ, đừng để tôi bắt được một vết bẩn nào, nếu không với tư cách là Giám đốc nhân sự, tôi có thể đuổi việc cô trong một nốt nhạc đấy.”

Lời cô ta nói khiến đám đông xung quanh cũng hùa theo bật cười.

Nhìn vẻ mặt dương dương đắc ý của Giang Đào, tôi không hề nổi nóng, mà chỉ thẳng thừng tuyên bố một sự thật:

“Ngại quá, thưa vị Giám đốc nhân sự đây, tôi đến đây để làm sếp sòng của Tạ Úc.”

Lời tôi vừa dứt, tiếng cười nhạo xung quanh chững lại một giây, ngay sau đó lại bùng lên càng ác ý và cợt nhả hơn:

“Sếp sòng của sếp Tạ? Thế chẳng phải là tổng giám đốc công ty chúng ta sao? Từ bao giờ mà công ty chúng ta lại để cho một bà nội trợ lên làm sếp thế?”

“Đúng là thùng rỗng kêu to. Lâm Hân, không lẽ sau khi ly hôn với sếp Tạ, cô bị kích động đến phát điên rồi à?”

“Tôi khuyên cô mau đi ứng tuyển vào bộ phận vệ sinh đi, nếu không e là đến cả việc dọn rác cũng không có đâu.”

Đối diện với những lời xỉa xói của đám đông, tôi chưa kịp mở miệng thì đã thấy Tạ Úc bước tới trước mặt.

“Lâm Hân, anh biết hiện tại em không có việc làm cũng không có tiền, cuộc sống rất khó khăn, nhưng em không cần phải làm đến mức này.”

Vừa nói, Tạ Úc vừa rút từ trong ví da ra năm ngàn tệ:

“Dù sao trước kia chúng ta cũng từng là vợ chồng, chỉ cần em gặp khó khăn, em cứ gọi cho anh, em vẫn là mẹ của con trai anh, anh sẽ không bỏ mặc em đâu.”

Tôi nhìn năm ngàn tệ trong tay anh ta, cười gằn:

“Tạ Úc, nếu anh thực sự không thể bỏ mặc tôi, thì anh đã không vứt bỏ ranh giới đạo đức để đi ngoại tình với Giang Đào rồi.”

“Cũng sẽ không dung túng cho Giang Đào đòi lại cả tiền viện phí phẫu thuật sinh mổ của tôi.”

“Càng không đuổi tôi ra khỏi chính căn nhà được mua bằng tiền sính lễ và vàng cưới của tôi. Điều đáng nói nhất là khi ly hôn, anh lại còn dám mặt dày đòi lại những thứ đó.”