“Thái hậu bớt giận! Tề gia khi quân võng thượng, đại nghịch bất đạo, lý ra phải tru di cửu tộc, để răn đe kẻ khác!”
Bá quan thi nhau phụ họa, yêu cầu trừng trị nghiêm khắc Tề gia.
Người Tề gia sốt ruột đến mức mồ hôi đầm đìa, bọn họ căn bản không biết khúc gỗ mục đó là chuyện gì.
Tề Du Minh gấp gáp giậm chân: “Thái hậu minh giám đó không phải thọ lễ chúng thần chuẩn bị chắc chắn là có người hãm hại!”
Nhưng trăm miệng cũng không thể chối cãi.
Cấm quân đã rút bội đao bên hông, bao vây người Tề gia vào giữa.
Thẩm Phù Dao quỳ trên mặt đất, cúi gằm mặt, nhưng khóe miệng lại nhếch lên điên cuồng.
Đao của cấm quân đã kề lên cổ đại ca, dưới cơn thịnh nộ của Thái hậu, chỉ cần một ánh mắt, Tề gia chúng ta hôm nay sẽ phải máu chảy đầu rơi ngay tại chỗ.
Ta vẫn luôn ngồi ở trong góc, rốt cuộc cũng nuốt xong miếng bánh hoa quế cuối cùng trong miệng.
Ta chậm chạp bưng chén trà lên, uống một ngụm nước, vuốt ngực cho xuôi.
Sau đó, ta từ từ đứng dậy, phủi phủi vụn bánh trên tay.
“Đợi… một… chút…”
Giọng ta không lớn, nhưng trong đại điện đang giương cung bạt kiếm lại tỏ ra vô cùng đột ngột.
Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung vào ta.
Ta phớt lờ đao thương sáng loáng xung quanh, thong thả thò tay vào trong ống tay áo rộng thùng thình.
【2】
4
Mò mẫm nửa ngày, cuối cùng mới lôi ra được một khúc gỗ điêu khắc đen sì.
Ta chậm chạp giơ khúc gỗ điêu khắc đen sì đó lên.
“Thái… hậu… nương… nương…”
“Cái… đó… là… giả… đấy…”
“Cái… này… mới… là… thật…”
Thẩm Phù Dao ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy khúc gỗ điêu khắc trong tay ta, liền lớn tiếng chế nhạo.
“Tề Bảo Châu! Ngươi bớt ở đây giả thần giả quỷ đi! Khúc gỗ trong tay ngươi còn xấu hơn cái của ta, rõ ràng cũng là một khúc gỗ mục!”
“Sự việc đã đến nước này, ngươi còn muốn lừa gạt Thái hậu sao!”
Ta lười để ý đến nàng ta, chỉ thong thả bước lên một bước.
Lão ma ma bên cạnh Thái hậu thấy vậy, bước nhanh xuống bậc thềm, bán tín bán nghi nhận lấy khúc gỗ điêu khắc trong tay ta.
Ngay khoảnh khắc lão ma ma xoay người, đưa khúc gỗ điêu khắc đến gần Thái hậu.
Một mùi hương kỳ dị, giống như u lan trong thung lũng vắng, nháy mắt lan tỏa khắp đại điện.
Mùi hương đó thanh lãnh, xa xăm, ngửi vào khiến tâm trí con người trở nên tĩnh lặng.
Đôi lông mày vốn đang nhíu chặt của Thái hậu chợt giãn ra, bà hít sâu một hơi.
Cơn đau đầu dữ dội đã hành hạ bà suốt mười mấy năm, vậy mà trong khoảnh khắc này lại kỳ diệu dịu đi rất nhiều.
Thái hậu kích động đứng dậy, hai tay run rẩy nâng khúc gỗ điêu khắc lên.
“Đây… đây chẳng lẽ là ngàn năm an thần trầm hương mộc đã tuyệt tích trăm năm nay?”
Toàn trường ồ lên.
Bá quan hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt nhìn ta lập tức thay đổi.
Ta chậm chạp gật đầu.
“Đúng… vậy… ta… điêu khắc… lâu… lắm… đấy…”
Sắc mặt Thẩm Phù Dao trắng bệch, như nhìn thấy ma trừng trừng nhìn ta.
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Rõ ràng ta đã tráo thọ lễ của ngươi rồi!”
Ta thong thả quay đầu lại, nhìn nàng ta.
“Cái… mà… ngươi… ăn cắp…”
“Là… thứ… ta… dùng… để… kê… chân… bàn…”
Thứ dâng lên cho Thái hậu quả thực là an thần trầm hương mộc cực phẩm mà ta mang từ địa phủ lên.
Chỉ cần kiên trì mỗi ngày ngửi một chút, bệnh đau đầu nhiều năm của Thái hậu không quá ba tháng chắc chắn sẽ khỏi hẳn.
Đêm hôm trước, ta đang treo ngược trên xà nhà, vừa cúi đầu xuống đã thấy Thẩm Phù Dao lén lút như một tên trộm lẻn vào phòng ta.
Ta trơ mắt nhìn nàng ta móc từ trong ngực ra một khúc gỗ mục bình thường có kích cỡ tương đương, tráo đổi với khúc gỗ kê chân bàn của ta.
Thực ra, lúc đó ta đã hé miệng, định nhắc nhở nàng ta.

