Từ nhỏ tôi đã hay chuyện bé xé ra to, năm đầu tiên được nhà họ Cố nhận về, tôi từng gọi xe cấp cứu chỉ vì bốn chuyện nhỏ.
Đầu tiên là bố nấc hai cái, tôi lập tức cho dừng tiệc gia đình rồi đưa ông vào khoa cấp cứu.
Tôi giật micro phỏng vấn của mẹ xuống, chỉ vì khóe miệng bà hơi lệch.
Anh cả bị va đầu rồi buồn ngủ, tôi không cho anh ngủ, ép anh đi chụp CT.
Cuối cùng, tôi đập nát bánh sinh nhật của em gái rồi tiêm thuốc cho con bé vì đầu lưỡi nó bị tê.
Bố được phát hiện nhồi máu cơ tim, mẹ thoát khỏi đột quỵ, anh cả và em gái cũng giữ được mạng.
Nhưng chẳng ai khen tôi.
Em gái đỏ hoe mắt hỏi: “Có phải chị sợ chúng ta không cần chị không?”
“Cho nên lúc nào chị cũng biến chuyện nhỏ thành như thể sắp chết người?”
Mẹ chê tôi xui xẻo, đưa tôi vào một trung tâm rèn luyện khả năng chịu áp lực khép kín.
Ở đó họ dạy tôi rằng không được chuyện bé xé ra to, vết thương nhẹ thì không được kêu đau, còn đứng được thì không được cầu cứu, chưa ngất thì không được gọi xe cấp cứu.
Ba tháng sau, tôi tốt nghiệp với thành tích đứng đầu.
Ngày trở về nhà, vali của em gái trượt xuống bậc thềm, rạch một đường trên cẳng chân tôi.
Trước đây chỉ cần trầy một chút da, tôi cũng sẽ lập tức gọi bác sĩ.
Lần này, tôi dùng khăn tay buộc vết thương lại rồi im lặng ngồi vào xe.
Nửa tiếng sau, máu thấm đẫm khăn tay, nhỏ xuống tà váy trắng của mẹ.
Bà hoảng hốt nắm lấy tôi: “Đường Đường, con bị thương, sao không nói?”
Tôi xác nhận mình vẫn còn đứng được rồi mới trả lời bà: “Mẹ.”
“Chẳng phải mẹ từng nói, một đứa con gái thật sự hiểu chuyện thì không được làm kinh động cả nhà sao?”
……
Mẹ cúi đầu nhìn thấy máu trên tà váy.
Phản ứng đầu tiên của bà là lùi lại một bước.
“Đây là chiếc váy ngày mai mẹ phải mặc khi livestream.”
Nói xong bà mới nhận ra máu đang nhỏ xuống từ chân tôi.
Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
“Sao lại bị rạch sâu thế này?”
“Tài xế, gọi bác sĩ gia đình.”
“Không cần.”
Tôi tháo khăn tay ra, xác nhận vết thương đã không còn chảy máu liên tục.
“Chỉ là vết thương ngoài da, con có thể tự xử lý.”
Anh cả Cố Hoài xuống xe, giật lấy hành lý của tôi.
“Em chảy máu suốt cả đường mà gọi đây là vết thương ngoài da à?”
“Vẫn đi được.”
“Đi được là không sao à?”
Tôi gật đầu.
Trong bảng tiêu chuẩn đánh giá của trung tâm đã viết rất rõ.
Ý thức tỉnh táo, có thể đứng, không mất máu liên tục, không cần chiếm dụng thời gian của người khác.
Bác sĩ gia đình vẫn tới, lúc làm sạch vết thương, ông hỏi tôi có muốn gây tê cục bộ không.
Tôi nhìn mẹ, mẹ bị tôi nhìn đến ngẩn ra: “Con nhìn mẹ làm gì? Đau thì gây tê đi.”
“Sẽ mất bao lâu?”
“Khâu hai mũi, mười phút.”
Trong phòng khách đã bày sẵn thiết bị dùng cho buổi livestream ngày mai.
Nhân viên đang chờ mẹ qua thử góc máy.
Tôi lắc đầu: “Không cần gây tê, khâu luôn đi.”
Khi kim xuyên qua da, anh cả quay mặt đi.
Còn mẹ vẫn luôn nhìn tôi.
Đến mũi khâu thứ hai, cẳng chân tôi run lên mất kiểm soát.
Mẹ lập tức nắm lấy tay tôi.
Trước đây chỉ cần bà chịu chạm vào tôi như vậy, tôi đã sớm ôm lấy bà rồi kêu đau.
Bây giờ tôi chỉ rút tay lại để bà khỏi cản trở bác sĩ.
Tay bà cứng đờ giữa không trung: “Đường Đường, con có thể kêu đau.”
“Sẽ ảnh hưởng đến bác sĩ.”
Môi bà mấp máy nhưng không nói thêm gì.
Khi bác sĩ cất kim, ông hỏi trong nhà có băng gạc dự phòng không.
Tôi nhìn về căn kho ở cuối hành lang, mẹ nhìn theo ánh mắt tôi.
Ở đó có chiếc túi sơ cứu màu đỏ mà bà nuôi mang cho tôi khi tôi vừa được đón về, mẹ chê nó xui xẻo nên đã ném vào kho.
“Cái túi rách đó sẽ không được lấy ra nữa.”
“Nhà họ Cố không thiếu bác sĩ, sau này con đừng lúc nào cũng nghĩ sẽ xảy ra chuyện.”
Tôi gật đầu, lúc đó tôi cũng từng nghĩ nhà họ Cố có nhiều người như vậy.
Chỉ cần tôi thật sự kêu đau, chắc chắn sẽ có người tới.
Em gái Cố Tinh Nguyệt ôm một hộp thuốc bước tới: “Chị, em xin lỗi, là em không đặt vali chắc chắn.”
“Em không biết chị bị thương nặng như vậy.”
Tôi nói: “Không nặng.”
Mắt nó lập tức đỏ lên.
“Có phải chị vẫn đang trách em không?”
“Trước đây chỉ cần chị hơi khó chịu một chút.”
“Chị đã hận không thể bắt cả nhà dừng hết mọi việc.”
“Bây giờ bị thương lại không nói.”
“Chị muốn khiến bố mẹ cảm thấy em bắt nạt chị sao?”
Mẹ nhíu mày: “Tinh Nguyệt không cố ý.”
“Con đừng dọa con bé như thế.”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Con xin lỗi.”
“Sau này con sẽ tự tránh.”
“Sẽ không làm bẩn quần áo của mẹ nữa.”
“Cũng sẽ không dọa em gái.”
Mẹ đột nhiên đứng bật dậy: “Mẹ đang nói chuyện đó sao?”
Tôi không hiểu, trước đây bà sợ nhất là tôi bị thương dù chỉ một chút, bởi vì tôi sẽ gọi cả nhà tới.
Trung tâm huấn luyện mỗi tuần đều gửi báo cáo cho bà.
Lần đầu tiên tôi đau dạ dày muốn gặp bác sĩ, bà trả lời giáo viên: “Đừng chiều theo nó.”
Lần thứ ba tôi sốt đến ba mươi chín độ, giáo viên hỏi bà: “Có cần tạm dừng không?”
Bà chỉ hỏi tôi còn đứng được không.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, bà yêu cầu khóa học tiếp tục.
Tôi đã chép tất cả những lời này vào sổ tốt nghiệp, nên tuyệt đối không thể nhớ nhầm.
Bây giờ mọi chuyện đều rất thuận lợi, Cố Tinh Nguyệt không bị mắng.
Đến cả bác sĩ cũng chỉ mất vài phút, rõ ràng ai cũng nhận được kết quả mình muốn.
Người giúp việc mang món tráng miệng trước đây tôi thích nhất tới, mẹ đẩy đĩa đến trước mặt tôi.
“Trước đây con thích món này nhất.”
Tôi hỏi trước trong đó có thành phần nào ảnh hưởng đến quá trình lành vết thương hay không.
Bà nói không, tôi mới ăn một miếng theo đúng lượng bác sĩ cho phép.
Trước đây tôi tin những thứ người nhà đưa cho mình, bây giờ tôi chỉ tin những câu trả lời rõ ràng.
Nhưng tối hôm đó, không một ai trong nhà họ Cố ăn hết bữa tối.
2
Sáng hôm sau, mẹ thay chiếc váy trắng rồi chuẩn bị thử góc máy livestream.
Khi bà quay người, tôi nhìn thấy khóa kéo phía sau lưng mới kéo được một nửa.
Trước đây tôi sẽ lập tức chạy theo kéo lên giúp bà.
Nhưng mẹ luôn nói: “Đừng chạm vào quần áo của mẹ.”
“Cũng đừng vì chút chuyện nhỏ mà làm gián đoạn công việc của mẹ.”
Lần này, tôi chỉ kéo ghế ra giúp bà.
Khi mẹ ngồi xuống, tất cả nhân viên đều nhìn ra phía sau bà.
Cố Tinh Nguyệt vội lấy khăn choàng che lại.
Sau khi chỉnh trang xong, mẹ sa sầm mặt hỏi tôi: “Con rõ ràng nhìn thấy, sao không nhắc mẹ?”
“Khóa kéo không hỏng, cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại của mẹ.”
“Đây là kiểu phán đoán gì vậy?”
“Trung tâm nói, những chuyện nhỏ không gây tổn hại thì không đáng để làm gián đoạn người khác.”
Mẹ há miệng, trước đây bà ghét tôi chuyện bé xé ra to.
Bây giờ cuối cùng tôi cũng cảm thấy chuyện không nghiêm trọng, bà lại tức giận.
Đúng lúc anh cả từ bên ngoài trở về, ba tháng trước anh từng phẫu thuật dẫn lưu sọ não.
Bác sĩ không cho anh tham gia các môn thể thao đối kháng, nhưng thái dương anh đang dính mồ hôi, trong tay còn xách một quả bóng rổ.
“Đừng nói với bố.”
Trước đây anh cũng thường nói như vậy, lần nào tôi cũng giấu bóng đi rồi chạy theo kiểm tra đồng tử của anh, hỏi anh có buồn nôn không.
Hôm nay, anh cố ý xoa thái dương hai lần trước mặt tôi.
Cho đến khi người giúp việc dọn bữa sáng đi, tôi cũng không hỏi.
Cuối cùng anh phải tự lên tiếng trước:
“Anh đau đầu.”
“Có cần tôi liên hệ bác sĩ giúp anh không?”
Chỉ một tiếng “anh” đầy khách sáo cũng khiến sắc mặt anh trầm xuống.
“Thôi.”
Anh đá quả bóng rổ vào góc phòng, sắc mặt còn khó coi hơn lúc đau đầu.
Bố đặt cốc cà phê xuống, đẩy một bản kế hoạch livestream đến trước mặt tôi.
Ba tháng trước, buổi livestream sinh nhật của Cố Tinh Nguyệt bị tôi bắt dừng.
Công ty truyền thông luôn muốn làm bù một chương trình để chứng minh nhà họ Cố không hề bài xích tôi.
Lần này chủ đề là “Tạm biệt nỗi lo sức khỏe, học cách tin tưởng gia đình một lần nữa”.
Máy quay sẽ theo sát chúng tôi hai mươi bốn giờ, địa điểm là biệt thự nghỉ dưỡng trên sườn núi của nhà họ Cố.
Nơi đó cách nội thành bốn mươi cây số, không có xe buýt.
Đoàn chương trình thống nhất đưa đón, trước khi livestream kết thúc sẽ không có chuyến xe quay về.
“Con là nhân vật trọng tâm của chương trình.” Bố nói.
“Để mọi người thấy Tinh Nguyệt không hề bài xích con.”
“Cũng để họ thấy con đã sửa được rồi.”
“Con không muốn tham gia.”
Bố nhíu mày: “Lần trước con làm gián đoạn buổi livestream sinh nhật của Tinh Nguyệt.”
“Con bé bị người ta cười nhạo suốt ba tháng.”
“Không thể mãi để em gái gánh hậu quả thay con.”
Mẹ cầm giấy ủy quyền, trực tiếp ký tên vào mục xác nhận của người nhà.
“Chỉ là cả nhà ăn cơm nói chuyện với nhau, sẽ không xảy ra chuyện.”
“Trong lúc livestream, điện thoại của tất cả mọi người đều phải giao cho đạo diễn.”
“Nếu chỗ nào khó chịu thì báo cho người nhà trước.”
“Không được tự ý gọi cấp cứu.”
Tôi nhìn bà.
“Nếu thật sự cần xe cấp cứu thì sao?”
Bố mất kiên nhẫn gõ gõ lên mặt bàn.
“Nhà có xe, cũng thuê được bác sĩ.”
“Trước tiên con phải học cách phân biệt giữa khó chịu và sắp chết.”
Bản thỏa thuận có tổng cộng mười hai trang.
Một trong các điều khoản viết rằng không được vì cảm xúc cá nhân mà rời khỏi ống kính.
Còn một điều khác viết rằng nếu chỉ khó chịu nhẹ, người nhà sẽ quyết định có cần đi khám hay không.
Ở cuối bản thỏa thuận quả thật là chữ ký của tôi.
Ngày tốt nghiệp, giáo viên kẹp nó vào hồ sơ làm thủ tục rời trung tâm.
Bà ấy chỉ nói đây là giấy xác nhận kết quả hồi phục.
Không ký thì không được về nhà.
Lúc đó tôi không biết cái gọi là kết quả lại chính là giao hai mươi bốn giờ của tôi cho ống kính.
“Bây giờ con muốn rút lại.”
Bố nhìn tôi: “Chuyện con đã đồng ý thì không thể phút chót đổi ý.”
Tôi không nói thêm nữa.
Tối hôm đó, tôi không ăn hết bữa tối.
Quanh rốn giống như bị một viên đá nhỏ đè lên, không hẳn là đau, chỉ hơi căng tức.
Theo tiêu chuẩn huấn luyện, dưới cấp ba thì không cần báo cáo.
Tôi vào phòng vệ sinh, ấn thử lên bụng.
Khi buông tay không thấy đau tăng rõ rệt, cũng không sốt.
Bảng theo dõi chỉ hỏi ba việc.
Có đứng được không, có chảy máu không, có ngất không.
Vì vậy tôi ghi mức hai vào bảng theo dõi, gấp tờ giấy lại rồi nhét vào vali.
Cố Tinh Nguyệt đi ngang qua, nhìn thấy tôi đang ôm bụng.
“Ngày mai chị sẽ không lại khó chịu đấy chứ?”
Tôi buông tay ra.
“Không đâu.”
Nửa đêm, tôi bị đau đến tỉnh giấc một lần.
Viên đá đó từ quanh rốn từ từ chuyển sang bên phải.
3
Tám giờ sáng, buổi livestream chính thức bắt đầu.
Để mặc vừa chiếc váy trắng đó, mẹ đã không ăn gì từ tối qua.
Khi chuyên viên trang điểm dặm phấn cho bà, tay bà run đến mức không cầm nổi cốc.
Theo yêu cầu huấn luyện, tôi chỉ nhắc một lần.
“Mẹ nên ăn gì đó trước.”
Mẹ nhìn vào ống kính: “Chỉ nhịn một bữa thôi.”
“Đừng lại nói như thể sắp phải vào viện.”
Tôi lui về vị trí của mình.
Người dẫn chương trình bảo chúng tôi cùng chuẩn bị bữa sáng, Cố Tinh Nguyệt tươi cười mang cà phê đen tới cho mẹ.
Tôi nhìn thấy trán mẹ đổ mồ hôi, tốc độ trả lời câu hỏi cũng ngày càng chậm.
Trước đây tôi sẽ trực tiếp lấy cà phê đi rồi nhét đường vào miệng bà.
Lần này, tôi chưa được cho phép.
Mười phút sau, mẹ ngã xuống ngay trước ống kính.
Hiện trường lập tức hỗn loạn.
Nhân viên y tế đi theo đoàn đo đường huyết xong liền lập tức cho bà uống glucose.
Nhưng câu đầu tiên mẹ nói sau khi tỉnh lại lại là hỏi tôi: “Con rõ ràng nhìn thấy tay mẹ run.”

