“Trợ lý Lưu, gọi bảo vệ giúp tôi.”
Thấy tôi sắp gọi bảo vệ, đôi cẩu nam nữ kia mới biết điều rút lui.
Nhưng tôi vẫn đánh giá thấp sự mặt dày của Cố Lăng Xuyên.
Vài phút sau, tôi nhận được tin nhắn từ anh ta:
【Trần Yên, tôi không thèm chấp cô có ăn trộm tiền của tôi hay không. Giờ cô đã có công ty riêng thì hãy cố mà kéo đơn hàng về cho tôi. Kiếm được bao nhiêu, chia 8:2 – tôi tám, cô hai.】
【Nếu cô còn muốn quay lại, cửa nhà tôi lúc nào cũng rộng mở đón cô.】
Đọc xong đống tin nhắn rác rưởi đó, tôi suýt nữa nôn ra bữa tối hôm qua.
Loại đàn ông gì mà thần kinh vô địch!
Tôi lập tức đáp lại:
【Cố Lăng Xuyên, tôi mà muốn tiền của anh thì đã cướp thẳng rồi, không cần lén lút.】
【Chờ đấy, không quá ba tháng, công ty rách nát của anh sẽ phá sản.】
Sau đó, tôi hoàn toàn cắt liên lạc với tên đàn ông rác rưởi đó, tập trung toàn lực vào sự nghiệp.
Ba ngày sau, đội kỹ thuật của công ty tôi đã gần như hoàn thiện.
Phần lớn là nhờ bố tôi giới thiệu một chuyên gia tên là Ngụy Tinh Doãn – người cực kỳ có tiếng trong giới lập trình hệ thống doanh nghiệp.
Còn tôi, dù nhiều khách hàng là dựa vào các mối quan hệ của bố, nhưng ba năm làm sale, tôi cũng thật sự nghiêm túc và nỗ lực.
Là một nhân viên sale, có lúc tôi còn hiểu rõ nhu cầu khách hàng hơn cả bộ phận kỹ thuật.
Tôi mời Ngụy Tinh Doãn làm giám đốc kỹ thuật, còn bản thân thì hỗ trợ anh ấy triển khai dự án đầu tiên của công ty.
Đồng thời, tôi cũng dẫn dắt đội sale điên cuồng tìm kiếm đơn hàng cho công ty.
Từ mọi góc nhìn, con đường phía trước đều sáng rực.
Lúc này, tôi nhận được một cuộc gọi từ Hứa Tĩnh Tĩnh.
“Trần Yên! Cô thủ đoạn bẩn thỉu vừa thôi được không? Những khách hàng cô kéo về đều cắt hợp tác với công ty Tinh Diệu rồi! Họ còn nói đơn tiếp theo sẽ chỉ dành cho công ty Tân Sinh!”
“Nói đi! Cô có phải làm chuyện mờ ám gì với họ không? Có phải cô dùng thân thể để đổi lấy đơn hàng không? Cô đúng là mặt dày đến đỉnh điểm!”
“Cái mồm thối của cô có thể sạch lại được không? Hay là ăn cứt nhiều quá nên mới phát ngôn bậy bạ?”
“Bố mẹ cô sinh cô ra lớn bằng từng này, không dạy nổi cái miệng chó của cô à?”
Tôi chẳng nể nang gì, mắng thẳng qua điện thoại.
Tôi có thể cảm nhận được Hứa Tĩnh Tĩnh đang tức đến phát điên.
Giọng cô ta the thé, gào ầm lên:
“Trần Yên! Cô lấy thân thể để moi đơn hàng còn dám mạnh miệng? Mấy năm qua cô đã đội bao nhiêu cái sừng lên đầu Lăng Xuyên hả? Anh ấy biết chuyện này rồi, hối hận chết được! Hối hận vì đã không dứt khoát với cô từ sớm!”
Lúc đó, Cố Lăng Xuyên cướp lấy điện thoại, giọng trầm xuống:
“Trần Yên, em khiến anh quá thất vọng. Ba năm qua, hóa ra em dùng thủ đoạn bẩn thỉu đó để lừa lấy tiền thưởng của công ty.”
“Bây giờ em hãy trả lại tất cả các đơn hàng đã giành được và khoản thưởng có được từ thủ đoạn xấu xa đó, anh có thể miễn cưỡng tha thứ.”
“Sau này đừng dùng cái cách ghê tởm đó để kiếm đơn hàng nữa, nó rất bẩn thỉu.”
Tôi tức đến mức bật cười.
Hứa Tĩnh Tĩnh bịa chuyện bôi nhọ tôi còn đỡ, vậy mà Cố Lăng Xuyên cũng tin?
Tôi đã ở bên anh ta bao nhiêu năm, mà đến giờ anh ta còn không hiểu tôi là người thế nào – đủ thấy đầu óc mù quáng đến mức nào.
Tôi gằn giọng:
“Cố Lăng Xuyên, Hứa Tĩnh Tĩnh, hai người bị lừa đá vào não rồi hả?”
“Tôi đi kiếm đơn còn cần phải bán thân? Hai người nghĩ cái gì thế? Có khi nào người ta đưa đơn cho tôi, là vì quý trọng con người tôi, chứ không phải công ty?”
Cặp cẩu nam nữ bên kia đầu dây cười phá lên như thể nghe được chuyện cười thiên hạ.
Tôi nghe mà muốn nôn, đang định tắt máy thì đầu dây bên kia, Cố Lăng Xuyên cất giọng:
“Trần Yên, chính em nói ra mấy lời đó mà em tin thật à? Đám khách hàng đó rốt cuộc nhìn trúng em ở điểm nào? Là gia đình tầm thường của em, hay là vẻ ngoài cũng tầm thường nốt?”
“Em có biết không, vì bố mẹ em bình thường quá, chẳng giúp gì được cho anh nên anh mới thấy hối hận vì đã tốn nhiều năm bên em.”
Thì ra, Cố Lăng Xuyên vẫn luôn khinh thường xuất thân của tôi. Chỉ tiếc, cái mà anh ta khinh thường — đều là bố mẹ tôi cố ý “đóng vai người thường” trước mặt anh ta.
Tôi bỗng rất tò mò, đến khi biết sự thật, không biết anh ta sẽ có biểu cảm gì.
Tôi chẳng buồn đôi co nữa, dứt khoát nói:
“Cố Lăng Xuyên, Hứa Tĩnh Tĩnh, đừng quên cái cược mà hai người từng nói – giữ chân khách hàng trong ba ngày. Bây giờ đã qua ba ngày, hai người đã thua rồi.”
“Nghe nói ba ngày nữa là tiệc cuối năm của công ty đúng không? Nhớ quay video đeo xích bò ba vòng gửi cho tôi xem nhé.”
“Còn nếu hai người thật sự nghĩ tôi làm điều gì khuất tất, vậy thì cứ báo công an, cứ đăng lên mạng, đừng có ở đây lải nhải nữa. Nhưng mà này, nếu làm thật thì nhớ chuẩn bị sẵn chăn gối đi ở tù.”
Dứt lời, tôi tắt máy.
Vừa dứt cuộc gọi, tin nhắn từ Hứa Tĩnh Tĩnh đã nhảy ra ngay:
【Cô giở thủ đoạn sau lưng, dùng mấy trò mờ ám thắng tôi mà còn muốn tôi và Lăng Xuyên bò như chó à? Cô mơ đi!】
【Trần Yên, tôi thấy cô chỉ là đang ghen vì Lăng Xuyên quá tốt với tôi nên mới thành lập công ty, cướp khách hàng. Nhưng cô càng làm thế, Lăng Xuyên càng ghét cô. Tôi khuyên cô nên chuyển nhượng công ty lại cho anh ấy, trả khách hàng về luôn đi.】
Rồi đến lượt Cố Lăng Xuyên gửi tin:
【Trần Yên, em cứ muốn chứng minh năng lực mình đến thế sao? Anh thấy rồi, đủ rồi, đừng gây thêm chuyện nữa. Công ty và khách hàng đều giao lại cho anh, em vẫn là sale vàng của công ty chúng ta, ba người mình cùng nhau phát triển, được không?】
【Còn vụ bò như chó ở tiệc cuối năm, anh đoán em sẽ không nỡ bắt anh làm vậy đâu nhỉ? Anh cũng không cho phép em ép Tĩnh Tĩnh làm chuyện đó đâu. Cái cược đó chỉ là đùa thôi mà, em đừng tưởng thật.】
Tôi quá bận để từng người một trả lời, thế là lập luôn một group, kéo cả hai vào rồi bắt đầu gõ.
【Từ lúc Cố Lăng Xuyên phát cho tôi một đồng tiền thưởng, tôi đã nhận ra — mỗi ngày đều được xem một trò hề mới, ngày nào cũng có chuyện buồn cười hơn hôm qua.】
【Tôi mở công ty là vì ghen với Hứa Tĩnh Tĩnh, vì muốn chứng minh bản thân ư? Đùa à? Tôi chỉ đơn giản muốn hai người chết thôi.】
【Còn chuyện hai người thua cược mà không chịu thực hiện, thôi thì tôi cũng không ép. Xã hội bây giờ sống theo pháp luật, tôi không thể bắt hai người đeo xích bò như chó được. Nhưng thất tín và vô liêm sỉ thế này thì đúng là đáng nhổ nước bọt!】
…

