Sau khi xác nhận Dương Hựu Huyền và Thẩm Thanh Quân quả thực từng có tư tình nam nữ trong quân doanh, lại có nhân chứng có thể chứng minh, ta liền dựa theo luật pháp triều đình, tâu chuyện của hai người lên Đô Sát Viện.

Đô Sát Viện không dám chậm trễ, rất nhanh phái người đi quân doanh xác minh.

Đại phu từng bắt mạch cho Thẩm Thanh Quân đã sớm bị ta sai người đưa vào kinh thành.

Sau khi mọi việc đều là thật, Đô Sát Viện liền dẫn người đuổi tới Giang Nam.

Dương Hựu Huyền và Thẩm Thanh Quân đang phát cháo thì bị cắt ngang, ngay trước mặt dân chúng vây xem, Đô Sát Viện lấy ra ngự phê của Hoàng đế.

“Dương Hựu Huyền và Thẩm Thanh Quân vi phạm quân kỷ, tư thông làm ô uế quân doanh, tội danh xác thực, bãi chức Tả quân đô hộ tướng quân của Dương Hựu Huyền, đồng thời đánh tám mươi trượng.”

“Thẩm Thanh Quân đã không còn chức quan để bãi, từ hôm nay giam giữ nửa năm, đợi sinh hạ nghiệt chủng rồi sẽ đánh tiếp tám mươi trượng.”

Thẩm Thanh Quân vừa múc đầy bát cháo, còn chưa kịp bưng lên thì “choang” một tiếng, bát cháo đã vỡ tan tành dưới đất.

Nàng kinh ngạc đến trợn tròn mắt, không dám tin nhìn người tới.

“Bệ hạ đã tha cho ta rồi, các ngươi dựa vào cái gì còn muốn đến bắt người?”

Dương Hựu Huyền cũng lập tức chắn trước mặt Thẩm Thanh Quân, vẻ mặt đầy giận dữ.

“Cái gì mà gian dâm chó má, bản tướng quân bảo vệ nước nhà, bảo vệ dân chúng, lập biết bao công lao hiển hách, các ngươi sao dám tùy tiện vu oan hãm hại!”

Hắn lớn tiếng đòi gặp ta, một mực nói tất cả đều là ta đứng sau sai khiến, cố ý gài tội cho hắn.

Ta sớm biết hắn sẽ nói như vậy, nên đặc biệt dẫn theo hai nữ y đến đây.

Sau khi khống chế Thẩm Thanh Quân, ta lại tìm trong đám dân một vị đại phu biết y thuật, cùng nhau bắt mạch cho nàng.

Kết quả thống nhất cho thấy, đứa bé trong bụng nàng đã được ba tháng.

Nhưng từ khi chúng ta thành thân đến nay mới hơn một tháng mà thôi, điều đó đủ để chứng minh đứa bé này là nàng đã mang thai từ lúc còn ở quân doanh.

Không cần thêm chứng cứ nào nữa, nghiệt chủng trong bụng Thẩm Thanh Quân chính là bằng chứng tốt nhất.

Dương Hựu Huyền sững người, quay đầu nhìn Thẩm Thanh Quân.

Hắn vừa định mở miệng nói gì đó, Thẩm Thanh Quân bỗng lao tới trước mặt ta rồi quỳ sụp xuống.

“Công chúa điện hạ, thiếp thế nào cũng chẳng sao, nhưng đứa trẻ là vô tội.”

Nàng cầu ta đồng ý để Dương Hựu Huyền nhận đứa con của nàng làm trưởng tử đích tôn của nhà họ Dương.

Ta cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại nàng:

“Đứa trẻ là của ngươi và Dương Hựu Huyền, can hệ gì đến bản cung?”

“Ngươi đừng quên, ngay từ ngày đại hôn, khi bản cung vạch trần ngươi và Dương Hựu Huyền tư thông, bản cung đã hủy hôn với hắn rồi.”

Đám dân chúng vây xem lại đồng loạt phát ra tiếng kinh ngạc, lúc này họ mới biết thì ra Dương Hựu Huyền căn bản chẳng phải phò mã gì cả.

Mà nguyên nhân hắn bị hủy hôn, lại là vì tư thông với người khác.

Một lúc ấy, ánh mắt mọi người nhìn hai người họ đều đầy khinh bỉ và xem thường.

Trước khi quay người rời đi, ta ra lệnh cho cung nhân bên cạnh:

“Dán cáo thị khắp thành, từ nay về sau, nếu còn kẻ nào mượn danh phò mã gây sự, lập tức đánh một trăm trượng, giải vào đại lao.”

Cung nhân lĩnh mệnh, chưa tới một canh giờ, chuyện Dương Hựu Huyền và Thẩm Thanh Quân phạm phải đã truyền khắp toàn thành.

Đô Sát Viện cũng làm việc rất đáng tin cậy, lập tức dẫn Dương Hựu Huyền đến trước nha môn đánh đòn công khai.

Còn Thẩm Thanh Quân thì bị áp giải lên xe tù, đưa về kinh thành chịu tội.

Sau khi việc cứu tế kết thúc, bách tính tự phát tổ chức dâng ta vạn dân tán.

Trở về kinh thành, thanh danh của ta còn vang hơn trước.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/chon-an-ai-lac-loi/chuong-6/