Hoàng đế đương triều là đệ đệ cùng mẹ với ta, từ khi đăng cơ đến nay vốn luôn thưởng phạt phân minh, nghiêm minh không nể nang.
Một tháng trước, Dương Hựu Huyền đại thắng trở về, Hoàng đế vì chàng ta mà mở một yến tiệc mừng công long trọng, trên tiệc lần lượt điểm danh ban thưởng cho tất cả công thần có công.
Trong đó có cả Thẩm Thanh Quân.
Nàng một thân gọn gàng, giọng nói trong trẻo, cho đến tận hôm nay trước đại hôn ta vẫn chưa từng nghi ngờ nàng lại là thân phận nữ tử.
Bằng không ta cũng sẽ chẳng để mặc nàng đưa Dương Hựu Huyền say rượu rời tiệc.
Mà cũng chính trong yến tiệc mừng công ấy, Dương Hựu Huyền đã thỉnh cầu Hoàng đế cho phép cưới ta làm vợ.
Hoàng đế thấy ta không có ý phản đối liền sảng khoái đáp ứng.
Không chỉ vì chàng ta lập được quân công, mà còn vì tình nghĩa chúng ta từ thuở nhỏ.
Dương Hựu Huyền từng không chỉ một lần hứa trước mặt Hoàng đế rằng chàng ta sẽ lấy quân công làm sính lễ tốt nhất để đón ta về làm thê tử.
Nay chàng ta đã làm được, Hoàng đế tự nhiên cũng muốn thành toàn một mối lương duyên.
Chỉ là ai cũng không ngờ, vào ngày đại hôn chàng ta lại tặng ta một “kinh hỉ” lớn đến như vậy.
Ta từng bước từng bước ép sát Dương Hựu Huyền và Thẩm Thanh Quân, ánh mắt rơi xuống cánh tay chàng ta đang ôm lấy nàng.
“Chàng không nhắc thì ta suýt nữa quên mất, hôm ấy lúc phong thưởng, hoàng đệ đã hỏi Thẩm phó tướng có lấy chồng chưa, lúc đó Thẩm phó tướng đã trả lời thế nào.”
Đáng yêu quá đi, nhớ cất giữ và chia sẻ cho thân bằng hảo hữu, ổn định, đáng tin, không sợ hố!
Sắc mặt Thẩm Thanh Quân khi nãy còn đắc ý khoe khoang, chớp mắt đã trắng bệch như tờ giấy.
Thế nhưng nàng vẫn cứng cổ nói rằng mình không nhớ.
Ta lại hỏi Dương Hựu Huyền.
“Vậy còn chàng, khi trình danh sách tướng sĩ lập công lên Hoàng đế, chàng có nói nàng là nữ tử không?”
Không đợi Dương Hựu Huyền đáp lời, ta thẳng thừng vạch rõ.
“Dương Hựu Huyền, ngươi trước thì lừa gạt Hoàng đế, sau lại giấu giếm bản cung, ngươi có biết mình đáng tội gì không!”
Luật pháp nước ta minh văn quy định nữ tử không được tòng quân.
Dương Hựu Huyền và Thẩm Thanh Quân trắng trợn khinh quân phạm thượng, thật sự đã coi quân công trên người thành kim bài miễn tử.
Dương Hựu Huyền giật mình mạnh, theo bản năng buông Thẩm Thanh Quân ra.
“Thư Vân, nàng nghe ta giải thích, Thanh Quân nàng không phải…”
“Không phải nữ tử sao?”
Ta cười lạnh một tiếng, phất tay ra hiệu.
“Người đâu, đưa Thẩm phó tướng xuống dưới nghiệm minh thân phận.”
Ba
Dù không phải ở công chúa phủ, nhưng trong số cung nhân theo ta vào phủ làm của hồi môn, có không ít ma ma giàu kinh nghiệm.
Còn có mấy nữ y, nữ quan.
Các nàng không nói hai lời, trực tiếp đưa Thẩm Thanh Quân vào phòng nghiệm thân.
Thẩm Thanh Quân muốn giãy dụa, nào ngờ nữ quan trong công chúa phủ của ta người nào người nấy đều biết võ, ba chiêu hai thức đã chế phục được nàng.
Người nhà họ Dương và đám khách khứa có mặt phần lớn đã biết sự thật, cũng nhìn ra được thân phận nữ tử của Thẩm Thanh Quân, nhưng khi nghe nữ y chính miệng xác nhận, vẫn không nhịn được mà kinh ngạc thốt lên.
“Quả thật là nữ tử sao, vậy việc nàng ta và phò mã làm trong phòng chẳng phải là nam nữ thông dâm ư?”
“Nàng ta vừa nãy còn ngang nhiên nhắc đến chuyện này, hóa ra đã không phải lần đầu rồi, thật là to gan lớn mật.”
Lời bàn tán không ngớt, sắc mặt Dương Hựu Huyền đã sầm đen như đáy nồi.
Chàng ta tiến lại gần ta, giọng điệu mềm xuống mấy phần.
“Thư Vân, hôm nay là ngày đại hôn của chúng ta, nàng nhất định phải làm đến mức không thể vãn hồi sao?”
Chàng ta cam đoan với ta rằng, chàng ta và Thẩm Thanh Quân sẽ là lần cuối cùng.

