Tình bạn không phải là sợi dây thừng để bắt cóc tống tiền người khác.

Càng không phải là bàn tay để thò vào túi tiền của người ta.

5

Trên đường về nhà, tôi càng nghĩ càng thấy không ổn.

Phản ứng của Hà Vân quá mức trơ tráo.

Một người làm chuyện đuối lý mà lại tự tin như thế, thường chỉ có một lý do — cô ta cảm thấy mình chẳng làm gì sai cả.

Và sở dĩ cô ta nghĩ mình không sai, là vì nửa năm qua, những lần tôi nhượng bộ và làm ngơ đã khiến cô ta ảo tưởng.

Tôi mở điện thoại, xem lại lịch sử trừ tiền của Hà Vân trên tài khoản của tôi.

Cô Trần vừa gửi ảnh chụp màn hình hệ thống cho tôi.

Lịch sử đi học của Nhạc Nhạc dày đặc.

Tôi đếm cẩn thận.

Nửa năm, tổng cộng học ké 87 buổi.

Tính theo giá từng buổi học, sương sương cũng tầm 14.000 tệ ().

14 nghìn tệ.

Suốt nửa năm qua, tuần nào tôi cũng mua thêm trái cây, sữa chua mang đến trung tâm cho Nhạc Nhạc, vì Hà Vân bảo Nhạc Nhạc học xong hay bị đói, nhờ tôi tiện thể chuẩn bị thêm một phần.

Lần nào Hà Vân nói “Làm phiền Tiểu Chu quá” cũng cười híp mắt, như thể chuyện đó là hiển nhiên.

Điều làm tôi ớn lạnh hơn, là khi tôi xem mốc thời gian của lịch sử đặt lịch.

Hồi đầu, các buổi của Nhạc Nhạc đều được đặt cùng khung giờ với Hàng Hàng. Hai đứa đúng là học chung một lớp.

Nhưng từ tháng thứ ba trở đi, Nhạc Nhạc bắt đầu được đặt lịch học riêng.

Sáng thứ Ba, chiều thứ Năm, sáng thứ Bảy — những khung giờ đó Hàng Hàng hoàn toàn không đi học.

Nói cách khác, Hà Vân đã coi gói học của tôi như tài nguyên độc quyền của Nhạc Nhạc, và đã sử dụng độc lập ít nhất ba tháng.

Còn tôi thì bị dắt mũi suốt thời gian qua.

Tôi càng xem càng điên tiết, lập tức gọi lại cho cô Trần.

“Cô Trần, phiền em kiểm tra giúp chị, những khung giờ Nhạc Nhạc đặt lịch riêng ấy, Hà Vân đã dùng thân phận gì để đặt?”

Cô Trần kiểm tra một lát.

“Hệ thống hiển thị, hai tháng trước chị Hà Vân đã tự dùng ứng dụng thêm bản thân vào mục ‘Người dùng chung tài khoản’, điền thông tin CMND và số điện thoại của chị ấy. Chị ấy có thể tự đặt lịch và quản lý thông tin học viên.”

“Chị chưa bao giờ cấp quyền người dùng chung cho ai cả.”

“Chuyện này… có lẽ là lỗ hổng của hệ thống bản cũ. Ứng dụng bản cũ lúc liên kết số điện thoại chỉ cần nhập mã xác nhận là có thể thêm người dùng chung, không cần chủ tài khoản xác nhận lại lần thứ hai. Tháng trước trung tâm mới cập nhật lại thiết lập quyền, vá được lỗ hổng này rồi.”

Hóa ra Hà Vân đã tự lén lút thêm tên mình vào từ hai tháng trước.

Cô ta phát hiện ra lỗ hổng này còn sớm hơn cả tôi.

Tôi cúp máy, ngồi thẫn thờ trong xe một lúc lâu.

Về đến nhà, Hàng Hàng lao ra ôm lấy chân tôi, giọng nũng nịu gọi mẹ.

Tôi ngồi xổm xuống ôm lấy con, sống mũi cay xè.

120.000 tệ này là khoản tiền từ lúc tôi sinh Hàng Hàng xong phải nghỉ việc, một mình chồng tôi cày cuốc hai công việc mới tích cóp được.

Ban ngày anh đi làm, tối về lại cày thêm việc thiết kế ngoài cho công ty bạn để kiếm thêm thu nhập.

Có những hôm mệt đến mức về nhà là lăn ra ngủ, đến cơm cũng chẳng kịp ăn.

Tất cả chỉ để dành cho Hàng Hàng những điều kiện giáo dục sớm tốt nhất.

Vậy mà Hà Vân lại cầm mồ hôi nước mắt của cả nhà tôi, đem đi làm cái vốn để làm màu, tỏ vẻ hào phóng trước mặt họ hàng cô ta.

6

Ăn tối xong, tôi kể ngọn ngành mọi chuyện cho chồng nghe.

Anh ấy còn chưa bỏ đũa xuống, mặt đã sầm lại.

“84 nghìn tệ?”

“Bây giờ thì chưa bị trừ. Em không ký tên, quyền hạn cũng đổi rồi.”

Anh bỏ đũa xuống, nhìn chằm chằm xuống mặt bàn im lặng một lát.

“Thế khoản học ké 14 nghìn tệ kia thì sao?”

Tôi không nói gì.

Anh hiểu ngay.

14 nghìn tệ đó không đòi lại được.