Bên trên viết tên bố mẹ, còn có anh trai và em gái.
Chỉ riêng không có tôi.
Mẹ giải thích:
【Tri Ý, máy bay chỉ còn dư bốn vé thôi.】
【Chuyến đi lần này là vì em gái con, con bé không thể không đi. Mẹ và bố con, anh trai con đều đã đặc biệt xin nghỉ phép, cũng không thể không đi.】
【Lần này đành để con chịu thiệt, lần sau có cơ hội bọn mẹ lại đưa con đi.】
Lại là lần sau quen thuộc.
Từ khi tôi sáu tuổi trở về.
Bọn họ đã hứa với tôi vô số lần sau.
Cuối tuần bọn họ muốn đi công viên giải trí chơi.
Nhưng trong nhà cũng phải dọn dẹp.
Anh trai và em gái đều không biết làm việc nhà, vì vậy nhiệm vụ này giao cho tôi.
Bọn họ nói: “Tri Ý, lần này con ngoan ngoãn ở nhà làm việc nhà.”
“Lần sau bọn mẹ đảm bảo sẽ đưa con đi.”
Nhưng lần sau, anh trai nói muốn đi công viên giải trí vẽ ký họa.
Em gái cũng muốn đi công viên giải trí thư giãn.
Người ở lại nhà lại thành tôi.
Trong nhóm gia đình, anh trai nhắn tiếp:
【Tri Ý không đi cũng tốt, đúng lúc thời gian này dọn dẹp nhà cửa đi.】
【Phòng anh bẩn chết mất, một thời gian nữa anh còn muốn dẫn bạn gái về nhà, để người ta thấy nhà không sạch như vậy chắc chắn sẽ có ý kiến.】
【Tri Ý, nhân lúc bọn anh không ở nhà, em tổng vệ sinh nhà cửa luôn đi.】
Em gái cũng nói:
【Đúng đó, phòng em cũng bẩn quá.】
【Chị giúp em giặt tấm thảm trong phòng, tiện thể sắp xếp và giặt hết chỗ quần áo của em một lượt nhé.】
Mẹ nói:
【Mẹ cũng cần, bố con không gọn gàng, trong phòng cứ có một mùi chua.】
【Tri Ý nhớ dọn giường cho sạch, tốt nhất là lau cả ván giường nữa.】
Tôi nhìn những tin nhắn bên trên, lần cuối cùng thử thăm dò nói:
【Thật ra gần đây con cũng phải đi xa.】
【Con tìm được việc rồi, địa điểm rất xa.】
Nhưng tin nhắn này vừa gửi đi, đã bị tin nhắn mới của anh trai đẩy lên trên.
【Đúng rồi Tri Ý, em nhớ chuyển hai chiếc máy tính cũ trong phòng anh vào phòng em nhé, dù sao phòng em cũng là phòng chứa đồ mà.】
【Hai cái máy tính đó để ở đấy thật sự quá vướng đường.】
Em gái cũng nói:
【Còn thú bông trong phòng em cũng nhiều quá, em cứ cảm thấy có ve bụi, chị chuyển hết chúng vào phòng ngủ của chị đi.】
Bố và mẹ cũng đang sắp xếp việc của bọn họ cho tôi.
Nhưng không có một ai quan tâm hai tin nhắn tôi vừa gửi là gì.
Ánh trăng từ ngoài phòng chiếu vào, rọi lên hành lý của tôi.
Mắt hơi cay cay.
Nhưng tôi không khóc.
Nước mắt của tôi khi còn nhỏ hơn đã chảy khô rồi.
Sáu giờ sáng.
Sau khi bọn họ xuất phát ra sân bay không lâu.
Tôi cũng kéo hành lý của mình ra khỏi cửa.
Khi đi ngang qua phòng ăn, nơi đó đặt ngay ngắn bốn cái ghế.
Là của bố, mẹ, anh trai và em gái.
Trên bàn ăn còn đặt bữa sáng bọn họ ăn thừa.
Có bánh bao súp em gái thích, có bánh mì lát anh trai thích.
Nhưng từ trước đến nay chưa từng có bánh quẩy tôi thích.
Ngôi nhà này chưa từng thuộc về tôi.
Tôi không còn lưu luyến nữa.
Kéo cửa chống trộm ra, tôi sải bước đi ra ngoài.
Khi ngồi lên taxi, trong nhóm gia đình lại gửi tới mấy tin nhắn.
Là một tấm ảnh cả nhà ở sân bay chuẩn bị lên máy bay.
Còn có một tin nhắn mẹ dặn tôi, đừng quên rửa bát đũa bọn họ đã ăn sáng xong.
Tôi nhìn giọng điệu trong tin nhắn đó, không mềm mỏng giống khi bà đối diện anh trai, cũng không dịu dàng giống khi bà đối diện em gái.
Mà giống như cấp trên đang sai bảo cấp dưới.
Bà hình như thật sự xem tôi thành người giúp việc.
Đang sai bảo tôi làm việc.
Mệnh lệnh như vậy, từ sáu tuổi đến hai mươi hai tuổi.
Tôi nghe suốt mười sáu năm.
Bây giờ, tôi không muốn nghe nữa.
Tôi động ngón tay.
Thoát khỏi nhóm.
Để nhóm chat năm người vốn đã dư thừa kia, hoàn toàn biến thành nhà của bốn người bọn họ.
Taxi chuyển bánh, ngôi nhà đó cách tôi càng lúc càng xa.
Mà tương lai của tôi ở ngay phía trước.
6
Công việc ở Anh thích nghi dễ dàng hơn tôi tưởng tượng.
Công ty thuê cho tôi một căn hộ một phòng ngủ, một phòng khách.
Nhận được chìa khóa, tôi không kịp chờ mà đi chợ nội thất mua một bộ bàn ghế ăn thật đẹp.
Tôi đặt chúng trong phòng khách.
Làm bữa cơm đầu tiên sau khi đến đất nước này.
Hai món mặn một món canh, đều là món tôi thích ăn.
Không cần để ý em gái không ăn được cay.
Cũng không cần lo anh trai dị ứng với gừng.
Tôi ngồi trên chiếc ghế ăn chuyên thuộc về mình, ăn một miếng sườn kho, ngay cả trái tim cũng trở nên dễ chịu.
Ở đây, sẽ không còn ai hơi một chút là gọi tôi đứng dậy, xới thêm cho anh trai một bát cơm.
Rót cho em gái một cốc nước.
Cũng sẽ không có ai tùy tiện mở cửa phòng ngủ của tôi, ném đồ vào trong đó nữa.
Tôi nhìn màn sương mỏng quanh năm không tan trên bầu trời London.
Bọn họ nói, nơi này rất ít ánh nắng.
Nhưng vào giây phút này, nó lại chiếu sáng trái tim tôi.
Bọn họ phát hiện tôi biến mất vào ngày trước khi kết thúc chuyến du lịch trở về.
Mẹ theo thói quen sắp xếp công việc cho tôi trong nhóm.
【Tri Ý, sáng mai bọn mẹ về.】
【Khi Nguyệt Nguyệt lặn hơi bị lạnh, con nhớ nấu cho con bé chút canh gừng.】
Anh trai cũng nói:
【Anh muốn ăn sườn kho em làm rồi, làm cho anh một đĩa, nhớ đừng cho gừng.】
Bố nói:
【Ăn hải sản mấy ngày rồi, trong miệng nhạt quá.】
【Tri Ý, làm cho bố một đĩa thịt kho tàu.】

