Chỉ là mỗi lần nhìn thấy những tài liệu bị máy dịch làm cho tanh bành, trong lòng tôi lại nhói lên.

Nhưng tôi không thể đứng ra.

Một khi thừa nhận mình biết nhiều hơn, cơn ác mộng ở thành phố N sẽ lặp lại.

Tôi thà giả ngu.

Mùa hè năm ngoái, công ty đàm phán dự án với một khách hàng nước J.

Bên kia dùng phần mềm dịch thuật để giao tiếp.

Tôi ngồi trong văn phòng nghe bản ghi âm cuộc họp điện thoại, tim cứ thắt lại từng cơn.

Khách hàng rõ ràng nói là “hy vọng điều chỉnh thời gian giao hàng”, nhưng phần mềm lại dịch thành “bắt buộc phải giao hàng ngay lập tức”.

Hai bên càng nói càng căng.

Cuối cùng, dự án toang.

Khách hàng gửi email: “Sự thiếu chuyên nghiệp của quý công ty khiến chúng tôi nghi ngờ, chúng tôi quyết định chấm dứt hợp tác.”

Trần Lam tức giận ném mạnh tệp tài liệu: “Sao lại thế này? Rõ ràng là sắp đàm phán xong rồi mà!”

Tôi ngồi ở bàn làm việc, cắn chặt môi.

Lẽ ra tôi đã có thể ngăn chặn tất cả những chuyện này.

Nhưng tôi không thể nói.

Bởi vì tôi sợ.

Bước ngoặt xuất hiện vào ba tháng trước.

Sáng hôm đó, tôi vừa tới công ty đã thấy mặt Trần Lam tái mét.

“Có chuyện lớn rồi.”

Trần Lam đập mạnh bản in tài liệu xuống bàn.

“Tập đoàn Alvarez của nước H vừa thông báo hủy bỏ ý định hợp tác.”

Tất cả mọi người đều xúm lại.

“Alvarez á? Chẳng phải đó là khách hàng tiềm năng lớn nhất năm nay sao?”

“Đơn hàng bét nhất cũng phải 50 triệu tệ đúng không?”

“Sao tự dưng lại hủy?”

Trần Lam thở dài: “Tháng trước họ gửi một email, bên mình dùng Google Dịch để trả lời. Khách hàng cảm thấy thái độ của chúng ta hời hợt, không đủ chân thành. Bây giờ họ ra tối hậu thư, trong vòng 3 ngày phải có câu trả lời thỏa đáng, nếu không sẽ cắt đứt hoàn toàn.”

“Vậy giờ làm sao?”

“Chị đã liên hệ với một công ty dịch thuật chuyên nghiệp, nhờ họ xử lý khẩn cấp. Nhưng thời gian 3 ngày thì quá gấp.”

Trong lòng tôi chợt động: “Cho em xem email đó được không?”

Trần Lam đưa email cho tôi.

Tôi liếc qua, nhịp tim lỡ mất một nhịp.

Đó là một email viết bằng tiếng Tây Ban Nha, từ ngữ cực kỳ trang trọng, nhưng phần mềm dịch đã biến những lời khách sáo thành những yêu cầu cứng rắn.

Thực ra…

Tôi nhanh chóng dời mắt đi.

Không thể nhìn thêm nữa.

Nhìn thêm nữa, tôi sẽ không nhịn được mà nói ra sự thật mất.

“Sao rồi? Em có nhìn ra vấn đề gì không?” Trần Lam hỏi.

“Em không hiểu tiếng Tây Ban Nha.” Tôi lắc đầu, “Đợi kết quả từ công ty dịch thuật đi chị.”

Ba ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái đứng ngồi không yên.

Tôi biết công ty dịch thuật kia sẽ mắc sai lầm, bởi vì ngữ khí của email đó quá đỗi tinh tế, dù là máy móc hay phiên dịch viên thông thường đều rất khó nắm bắt được.

Chiều ngày thứ ba, công ty dịch thuật gửi bản phương án.

Phòng Thương mại mở cuộc họp, cuối cùng quyết định làm theo gợi ý của bên dịch thuật: Hạ giá, cam kết cung cấp độc quyền.

Ngồi nghe nội dung cuộc họp, tay tôi túa đầy mồ hôi.

Phương án này sai bét rồi.

Khách hàng vốn dĩ không quan tâm đến giá cả, cái họ để tâm là sự chân thành và thái độ hợp tác lâu dài.

Nhưng tôi không thể nói.

Ngày thứ tư, tập đoàn Alvarez gửi email phản hồi.

“Phản hồi của quý công ty khiến chúng tôi vô cùng thất vọng. Chúng tôi cho rằng triết lý hợp tác của hai bên có sự khác biệt cốt lõi, quyết định chấm dứt mọi đàm phán.”

Trần Lam ném mạnh email lên bàn: “Đơn hàng 50 triệu tệ, cứ thế bay màu!”

Đích thân Tổng giám đốc Thẩm Viễn phải xuống tận nơi, mặt mày cực kỳ khó coi.

“Chuyện gì thế này?”

Trần Lam giải thích lại từ đầu đến cuối.

Thẩm Viễn nghe xong, trầm ngâm hồi lâu.

“Rào cản ngôn ngữ à?”

“Vâng thưa sếp, đối phương khăng khăng dùng tiếng Tây Ban Nha để giao tiếp, mà bên mình thì——”

“Cả công ty không có ai biết tiếng Tây Ban Nha sao?” Thẩm Viễn ngắt lời.