Tiêu Triệt căn bản không nghe lấy nửa lời giải thích, sắc mặt tái xanh, phẫn nộ tột cùng.
“Một tiểu cung nữ, cũng dám dĩ hạ phạm thượng, khua môi múa mép.”
“Người đâu, lôi ả xuống, lập tức chém đầu!”
Thị vệ lập tức xông lên, chuẩn bị lôi Lục Thoa đi.
Ta nhìn cảnh tượng này, trái tim triệt để chìm xuống đáy vực.
Trong chốn cung cấm này, Lục Thoa là người duy nhất thực lòng đối đãi, bảo vệ ta, ta không thể để muội ấy vì ta mà mất mạng.
Ta quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh lẽo.
“Bệ hạ, chuyện này không liên quan đến Lục Thoa, mọi lỗi lầm đều do thần thiếp.”
“Muốn phạt thì xin phạt thiếp, cầu xin ngài tha cho muội ấy một mạng.”
Tiêu Triệt lạnh lùng nhìn ta.
“Một cung nữ, cũng đáng để nàng vì ả mà quỳ gối?”
“Lục Thoa là người thật lòng đối đãi với ta, ta cam tâm tình nguyện vì muội ấy mà đánh đổi tất cả.”
Lời vừa dứt, ta nghe thấy Tiêu Triệt hừ lạnh một tiếng.
“Hay cho một câu thật lòng đối đãi.”
“Nếu nàng đã cố chấp bảo vệ ả, vậy từ hôm nay trở đi, tước bỏ Hậu vị của nàng, giáng xuống làm Đáp ứng.”
“Lập tức dọn đến Toái Ngọc Hiên, không có thánh chỉ không được phép ra ngoài.”
Lục Thoa bên cạnh khóc lóc lắc đầu, cầu xin ta đừng nhận lời.
Nhưng ta lại khẽ gật đầu, không nửa phần do dự.
“Thần thiếp, tuân chỉ.”
5
Lục Thoa khăng khăng đòi theo ta cùng dọn vào Toái Ngọc Hiên.
Ngoại trừ con búp bê vải ta làm cho Tình nhi lúc con bé mới chào đời, ta chẳng mang theo thứ gì rời khỏi Khôn Ninh cung.
Toái Ngọc Hiên là thiên điện của lãnh cung, gió lùa bốn phía, đồ đạc cũ nát, ngay cả một tấm chăn lành lặn cũng không tìm nổi.
Ta và Lục Thoa chỉ đành ôm chặt lấy nhau sưởi ấm, miễn cưỡng chống chọi lại cái lạnh thấu xương này.
Người trong cung vốn luôn đạp thấp nâng cao.
Nay ta từ vị trí Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ rơi xuống làm Đáp ứng, càng trở thành sự tồn tại mà ai cũng có thể giẫm lên một cước.
Liên tiếp mấy ngày liền, thức ăn Ngự thiện phòng đưa tới toàn là cơm nguội thiu thiu.
Thậm chí đến một ngụm nước trong cũng không chịu cho thêm.
Lục Thoa bưng bát cơm bốc mùi chua loét, tức đến mức toàn thân run rẩy, hốc mắt đỏ hoe.
“Nương nương, bọn họ quá đáng lắm rồi!”
“Người cho dù bị giáng chức, cũng không đáng phải chịu loại khuất nhục này, nô tỳ đi Ngự thiện phòng tìm bọn họ lý luận!”
Nói rồi nàng định đứng dậy lao ra ngoài, ta vội vã đưa tay kéo nàng lại, dùng cạn sức lực ấn nàng ngồi xuống cạnh mình.
“Đừng đi.”
Giọng ta khản đặc, mang theo sự mệt mỏi vô tận.
“Muội đi cũng chỉ chuốc lấy nhục nhã vô ích, được không bù mất.”
“Nhưng nương nương, thân thể người vốn chưa khỏe, lại ăn những thứ này, làm sao chống đỡ nổi đây!”
Lục Thoa nước mắt rơi lã chã, ánh mắt tràn ngập xót xa.
Ta nhìn dáng vẻ chân thành tận tâm của nàng, trong lòng cuộn lên từng đợt chua xót.
Ta tháo chiếc vòng tay ngọc dương chi ôn nhuận trên cổ tay xuống.
Đây là tín vật đính ước mà Tiêu Triệt đích thân đeo cho ta khi ta vừa xuyên không tới đây và tư định chung thân cùng hắn.
Chiếc vòng ngọc này ta đeo ròng rã mười năm, chưa từng rời thân, giờ đây lại chỉ còn là một sự mỉa mai.
Ta nhét chiếc vòng ngọc vào tay nàng.
“Lục Thoa, muội cầm lấy vật này, tìm cơ hội trốn khỏi cung đi.”
“Vòng ngọc này rất có giá trị, muội mang đi đổi lấy chút bạc, tìm một nơi cách xa kinh thành, an ổn mà sống trọn đời.”
Lục Thoa nghe xong, sắc mặt biến đổi, hung hăng nhét lại chiếc vòng ngọc vào tay ta.
Nàng “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta, khóc đến xé ruột xé gan.
“Nương nương, nô tỳ không đi! Nô tỳ phải ở lại hầu hạ người, người đi đâu nô tỳ theo đó, nô tỳ tuyệt đối sẽ không bỏ rơi người một mình!”
Ta nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của nàng, đột nhiên nhớ đến cô em gái ruột của mình ở thế giới hiện đại.

