“Cuối cùng ông cũng ly hôn rồi! Bao lâu rồi chúng ta không cùng chơi game? Tay bắn tỉa đường giữa lại online rồi!”

“Ly hôn muôn năm! Tôi cũng ly hôn rồi, đang trong thời kỳ cân nhắc ly hôn đây. Cân nhắc cái quái gì, một mình chơi game chẳng phải rất sướng sao?”

“Vào trận vào trận, tay tôi đang nóng đây!”

“Ông đừng feed là được.”

“Ha ha ha ha…”

……

Nhìn nhóm chat im lìm bao năm nay lại trở nên náo nhiệt, tôi như được trở về những tháng năm trước kia, lập tức tràn đầy tinh thần.

Khi biết có hai bạn học sau ly hôn vẫn chưa tìm được chỗ ở, tôi liền mời họ đến ở cùng tôi.

Chẳng mấy chốc, căn nhà nhỏ vốn cô quạnh của tôi trở nên rộn ràng.

Bạn học và bạn bè cũ thỉnh thoảng lại lái xe đến đây chơi.

“Đệt, nhà ông rộng thế! Tôi bỏ ra gần hai triệu tệ mới mua được căn chưa tới một trăm mét vuông, nhà ông ít nhất cũng ba bốn trăm mét vuông, còn có cả tầng hai. Tôi đúng là ngu vãi!”

“Còn cả mảnh vườn rau này nữa, đúng thiên đường trong mơ của tôi! Tôi có thể gọi món tại chỗ không?”

“Hoàn toàn không vấn đề gì.”

“Tôi quyết rồi, tôi muốn ở đây lâu dài. Thu tiền thuê nhà của tôi đi, mau thu tiền thuê nhà của tôi đi!”

Bọn họ người sau còn kích động hơn người trước.

Tôi cười nói: “Không lấy tiền thuê. Các cậu muốn đến lúc nào thì đến, chỉ cần không chê phòng ở chỗ tôi nhỏ là được.”

“Không chê không chê! Hồi mới tốt nghiệp còn từng ngủ trong nhà vệ sinh, căn phòng này đã quá tuyệt rồi.”

“Phóng Tử, nó nói nhà cậu là nhà vệ sinh kìa.”

“Cậu đánh rắm…”

Dưới sự an ủi của bạn bè, trạng thái tinh thần của tôi dần tốt lên, đến cả tóc bạc cũng ít đi rất nhiều.

Trước đó bác sĩ đã từng nói tôi quá căng thẳng, cần phải thả lỏng. Nhưng ở cái nhà kia, tôi hoàn toàn không thể thả lỏng được.

Còn bây giờ, mỗi ngày tôi ngủ đến khi tự nhiên tỉnh. Tỉnh dậy là có bữa sáng nóng hổi. Buổi sáng chơi game, tán gẫu với bạn. Buổi chiều ngủ một giấc, rồi lên núi trồng rau, hóng gió, hái quả dại.

Khi ở bên Cố Giai, tôi luôn cảm thấy thời gian trôi quá chậm. Còn bây giờ lại thấy nó trôi quá nhanh.

Thời gian ở bên bạn bè lúc nào cũng vui vẻ.

Cho đến khi Cố Giai lại xuất hiện, còn đẩy theo Cố Vũ Phi vẫn còn ngồi trên xe lăn.

Bạn bè thấy vậy thì nhỏ giọng hỏi: “Phóng Tử, có cần bọn tôi giúp không?”

Tôi lắc đầu, bảo họ về trước.

“Các người tìm đến đây bằng cách nào?”

Tôi lạnh mặt hỏi.

Môi Cố Giai khẽ run, cười gượng nói: “Chu Phóng, anh có thể đừng lạnh lùng như vậy được không?”

“Cô đến chỉ để nói với tôi cái này thôi à?!”

“Là Phi Phi… con bé nhớ anh.”

Cố Giai đẩy Cố Vũ Phi ra làm lá chắn, nhưng tôi không hề lay động, lạnh giọng hỏi lại:

“Tôi hỏi lại lần nữa, các người tìm đến đây bằng cách nào?”

Từ khi bị vợ chồng nhà họ Cố đón đi đến giờ, tôi chưa từng quay về đây một lần.

Lúc kết hôn, tôi muốn về thắp cho cha mẹ một nén hương cũng bị họ lấy cớ họ hàng quá đông mà từ chối.

Cho nên Cố Giai tuyệt đối không thể biết quê tôi ở đây.

Cố Giai mím môi, dường như sợ tôi nổi giận, rồi nói: “Tôi thấy video của anh, lần theo định vị trong video mà tìm tới.”

Vừa nói cô ta vừa lấy điện thoại ra, trên màn hình rõ ràng là trang chủ tài khoản video của tôi.

Việc này tôi cũng không bất ngờ. Dù sao bây giờ tôi cũng coi như có chút tiếng tăm, cô ta tìm được đến đây cũng chẳng lạ.

“Vậy bây giờ cô cũng thấy rồi đấy. Tôi sống cùng bạn bè, chúng tôi không muốn bị người không liên quan quấy rầy. Các người về đi. Sau này thật sự đừng đến làm phiền tôi nữa. Coi như tôi xin cô. Chúng ta đã ly hôn, về mặt pháp luật là không còn bất cứ quan hệ gì nữa, cô hiểu không?”