Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài.
Chuyến tàu cao tốc muộn nhất khởi hành lúc 10 giờ, sau khi đến thành phố S thì chuyển sang tuyến ngoại ô, tính cả mọi thời gian trung chuyển, đến địa điểm đấu thầu vừa vặn sát nút nửa tiếng trước giờ đóng thầu.
Đây là khung thời gian dự phòng cuối cùng.
Một sự cố bất ngờ, sẽ xôi hỏng bỏng không.
Tôi thò tay vào túi áo lấy tờ đơn xin phê duyệt bị từ chối ra, nhìn lại một lần nữa.
Con dấu của Triệu Xuân Mai, ngay ngắn, rõ ràng.
Tôi chỉnh điện thoại sang chế độ ghi âm, cất vào túi áo sơ mi, hướng micro ra ngoài.
Sau đó tôi đi về phía thang máy, bấm nút xuống tầng hầm B1.
Ga tàu cao tốc.
Đánh cược một phen.
2
Ga tàu cao tốc đông nghẹt người.
Tôi kéo vali chen qua cổng soát vé, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
9 giờ 45 phút, cách giờ tàu chạy còn 15 phút.
Loa phát thanh ở sảnh chờ liên tục phát thông tin kiểm vé của các chuyến tàu, giọng nói máy móc và lạnh lẽo.
Tôi tìm được cửa soát vé, dòng người xếp hàng đã dài đến tận cửa thang máy.
Chuyến tàu này là tàu cao tốc chạy nhanh nhất có đi qua thành phố S, toàn bộ hành trình mất 6 tiếng 12 phút, thời gian đến nơi là 3 giờ 45 phút chiều.
Từ ga tàu cao tốc thành phố S bắt taxi đến công ty khách hàng, nếu không tắc đường mất 40 phút.
Trước 4 giờ 30 phút có thể đến nơi.
Tôi vừa nhích theo dòng người tiến lên, vừa rút điện thoại ra kiểm tra tình trạng giao thông.
Khu vực thành phố S hiển thị toàn tuyến màu xanh lá, thông suốt.
Tảng đá đè nặng trong ngực hơi nới lỏng một chút.
Có lẽ sẽ kịp.
Lên tàu, tôi tìm được chỗ ngồi cạnh cửa sổ, kẹp chặt chiếc túi chống nước đựng hồ sơ thầu giữa đầu gối và lưng ghế phía trước.
Thứ trong chiếc túi này còn quý giá hơn cả mạng sống của tôi.
Đoàn tàu từ từ lăn bánh, sân ga lùi lại phía sau.
Tốc độ ngày càng nhanh, chẳng mấy chốc đã đạt đến vận tốc chạy ổn định.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Liên tục nửa tháng thức đêm, cơ thể đã cạn kiệt sinh lực từ lâu, lúc này vừa thả lỏng, mí mắt nặng trịch không mở lên nổi.
Nhưng không thể ngủ.
Tôi ép mình mở mắt, lấy laptop từ trong túi ra, mở bài thuyết trình.
Kiểm tra lại lần cuối.
Từng hiệu ứng chuyển động, từng biểu đồ dữ liệu, từng dòng ghi chú chữ, đều phải đảm bảo không có sai sót nào.
Trong toa tàu rất ồn ào.
Đứa trẻ ở hàng ghế sau đang la hét, ông chú ở ghế bên cạnh mở video TikTok loa ngoài ầm ĩ, hai người phụ nữ ở hàng ghế trước đang ríu rít trò chuyện chuyện nhà chuyện cửa.
Tôi nhét tai nghe vào tai, bật một đoạn tiếng ồn trắng, cưỡng chế chặn đứng mọi sự quấy rầy.
Những ngón tay gõ trên bàn phím bắt đầu chậm lại.
Mí mắt ngày càng nặng.
Tôi tự véo đùi mình một cái, cơn đau khiến tôi tỉnh táo được vài giây, rồi lại nhanh chóng lịm đi.
“Kính thưa quý khách, do ảnh hưởng của thời tiết mưa bão ở phía trước, đoàn tàu tạm dừng, thời gian chờ dự kiến…”
Giọng nói trên loa phát thanh đột ngột làm tôi choàng tỉnh.
Tôi ngẩng phắt đầu lên, bầu trời ngoài cửa sổ đã xám xịt, những hạt mưa đập dày đặc vào cửa kính, hội tụ thành những vệt nước ngoằn ngoèo.
Những hành khách ngồi đối diện bắt đầu xôn xao, có người đang lầm bầm chửi thề, có người đang đứng lên ngó nghiêng.
Tôi liếc nhìn thời gian trên điện thoại.
2 giờ 17 phút chiều.
Cách giờ đóng thầu còn bốn tiếng rưỡi.
Tàu đã dừng bao lâu rồi?
Tôi hỏi người nhân viên phục vụ bên cạnh.
“Anh ơi, bao giờ thì đi được?”
Đối phương lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
“Tuyến đường phía trước bị sự cố, đang được sửa chữa khẩn cấp, thời gian chưa xác định.”
“Chưa xác định?”
Tôi đứng bật dậy, nhịp tim trong lồng ngực bắt đầu tăng tốc.
“Tôi có việc cực kỳ khẩn cấp, các anh có phương án dự phòng nào không?”

