đó, tôi không bật đèn, chỉ dựa vào ánh trăng ngoài cửa sổ mà trải tiền ra gối, ngắm nhìn suốt cả đêm.
35 tệ này tôi không phải nộp cho mẹ, không phải nghe bà sắp đặt, không phải mua quần áo mới cho Lãm Nguyệt. Chúng hoàn toàn thuộc về một mình tôi – Trần Vọng Thư.
Ngày hôm sau, tôi cầm tiền bước vào cửa hàng bách hóa lần đầu tiên. Tôi không mua gì khác, đi thẳng đến quầy văn phòng phẩm, mua cho mình một chiếc bút máy Hero, y hệt chiếc bút mà chị tôi đã cướp lấy. Tôi cài bút vào túi ngực, cái kẹp kim loại cấn vào da, mang lại một cảm giác vững chãi và lạnh lùng.
Nhờ sự chăm chỉ và ham học, lương theo sản phẩm của tôi nhanh chóng trở thành cao nhất xưởng. Tôi dùng lương tháng đầu tiên đăng ký học lớp kế toán và quản lý tại trường bổ túc ban đêm. Ngày đạp máy may, tối ghi chép dưới ánh đèn lờ mờ. Đồng nghiệp cười tôi hâm, bảo một công nhân học mấy thứ đó làm gì. Tôi không giải thích. Tôi chỉ biết rằng, đời tôi không thể mãi mãi gắn liền với một chiếc máy may.
Thời gian trôi nhanh như một cơn gió. Tôi giống như một chiếc đồng hồ được lên dây cót, vận hành không biết mệt mỏi. Cho đến một ngày, xưởng nhập về một lô vải ca-rô xanh để chuẩn bị cho đơn hàng xuất khẩu lớn. Tôi vô tình liếc nhìn, tim chợt thắt lại. Việc căn chỉnh ô vuông của lô vải này dường như có vấn đề.
### 6
Tôi không lên tiếng mà lặng lẽ đi đến phòng mẫu. Tôi tìm bản thiết kế và mẫu vải trước đó, đối chiếu từng đường vân. Quả nhiên tôi không nhìn nhầm. Lô vải mới bị sai lệch một chút về đường kinh và vĩ, dẫn đến việc các ô vuông không khớp nhau. Nếu cắt theo thiết kế cũ, những đường nối trên áo sẽ bị lệch ô.
Đối với đơn hàng xuất khẩu, đây là lỗi chí tử có thể khiến cả lô hàng bị trả về. Tôi mang mẫu vải đến gặp tổ trưởng Lưu. Ông Lưu ngoài 50 tuổi, làm việc thì được nhưng sợ chịu trách nhiệm. Ông chẳng thèm ngẩng đầu, xua tay khó chịu:
“Tiểu Trần, đây không phải việc của cô. Vải là do bộ phận thu mua nhập, bộ phận kiểm định duyệt, đến lượt một đứa thợ may như cô lên tiếng à? Về làm việc đi!”
Tôi siết chặt mẫu vải: “Tổ trưởng Lưu, nếu lô hàng này có vấn đề, cả xưởng sẽ bị phạt.”
“Có vấn đề thì giám đốc và chủ nhiệm chịu, trời sập đã có người cao gánh.” Ông ta ném điếu thuốc xuống đất, dùng chân di nát, “Cô là lính mới, đừng có hở ra là muốn thể hiện.”
Tôi không nói gì nữa, quay về vị trí làm việc. Nhưng tôi không may, mà lấy giấy bút ra vẽ lại trên bản thiết kế.
Quả nhiên, chưa đầy nửa ngày sau, sự cố bùng nổ. Bộ phận cắt phát hiện ra điều bất thường, chuyện báo lên trên, giám đốc Chu Đại Hải mặt xanh mét dẫn theo các chủ nhiệm xông vào xưởng. Cả xưởng im phăng phắc.
“Ai là người kiểm định lô vải này nhập kho?!” Giám đốc Chu đá mạnh vào đống vải. Không ai dám lên tiếng.
“Giờ nói thế thì có ích gì?” Chủ nhiệm sản xuất mồ hôi nhễ nhại, “Giám đốc Chu, đơn hàng này ngày kia phải giao, giờ trả hàng làm lại không kịp. Đây là đơn cho khách nước ngoài, nếu vi phạm, toàn bộ đơn hàng nửa năm sau của xưởng sẽ mất sạch!”
Trong phòng họp, ai nấy đều ủ rũ. Giám đốc Chu hút thuốc liên tục, cả căn phòng mù mịt khói. Có người đề xuất đi điều vải từ xưởng khác, có người đề xuất thương lượng dời ngày giao, nhưng đều bị bác bỏ.
Ngay lúc mọi người tuyệt vọng nhất, tôi gõ cửa phòng họp.
“Báo cáo.”
Giám đốc Chu ngước đôi mắt vằn tia máu nhìn tôi, nhíu mày: “Cô có việc gì?”
Tôi đặt bản thiết kế đầy những vết sửa lên bàn: “Giám đốc, thiết kế ban đầu là sơ mi ca-rô đối xứng tiêu chuẩn, yêu cầu vải cực cao. Nhưng nếu chúng ta thêm một đường nối chéo ở ngực, chuyển từ cắt đối xứng sang cắt xéo bất đối xứng, không những xử lý được lỗi lệch ô mà còn khiến kiểu dáng trở nên đặc biệt hơn.”

