Sau khi tôi tát người thứ ba một cái, Tiêu Lâm đánh gãy cả hai chân tôi.

Khi tôi tỉnh lại, trợ lý của anh đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.

“Tiêu tổng nói, anh ấy cũng không cố ý đánh gãy chân cô.”

“Chỉ cần cô đừng đi gây chuyện với cô Tô nữa, năm mươi triệu trong thẻ này coi như tiền bồi thường cho cô.”

Tôi ngơ ngác nhận lấy tấm thẻ. Cổ họng nghẹn đắng, nhưng chẳng nói nổi một lời.

Ngay giây sau, hàng xóm gọi điện tới.

Bố tôi, người mắc Alzheimer, vì muốn ra ngoài tìm tôi mà trượt chân rơi xuống sông, chết đuối.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Tôi gọi cho Tiêu Lâm.

“Tiêu Lâm, đưa tôi năm trăm triệu. Từ nay tôi sẽ không bám lấy anh nữa.”

Đầu bên kia trước tiên vang lên tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ.

Tiêu Lâm thở dài:

“Chân em vẫn có thể chữa. Chuyện của bố em cũng là tai nạn.”

“Người già rồi, sớm muộn cũng có ngày ra đi. Tang lễ để anh lo. Chuyện này cứ thế bỏ qua đi.”

Chương 1

Sau khi tôi tát người thứ ba một cái, Tiêu Lâm đánh gãy cả hai chân tôi.

Khi tôi tỉnh lại, trợ lý của anh đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.

“Tiêu tổng nói, anh ấy cũng không cố ý đánh gãy chân cô.”

“Chỉ cần cô đừng đi gây chuyện với cô Tô nữa, năm mươi triệu trong thẻ này coi như tiền bồi thường cho cô.”

Tôi ngơ ngác nhận lấy tấm thẻ. Cổ họng nghẹn đắng, nhưng chẳng nói nổi một lời.

Ngay giây sau, hàng xóm gọi điện tới.

Bố tôi, người mắc Alzheimer, vì muốn ra ngoài tìm tôi mà trượt chân rơi xuống sông, chết đuối.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Tôi gọi cho Tiêu Lâm.

“Tiêu Lâm, đưa tôi năm trăm triệu. Từ nay tôi sẽ không bám lấy anh nữa.”

Đầu bên kia trước tiên vang lên tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ.

Tiêu Lâm thở dài:

“Chân em vẫn có thể chữa. Chuyện của bố em cũng là tai nạn.”

“Người già rồi, sớm muộn cũng có ngày ra đi. Tang lễ để anh lo. Chuyện này cứ thế bỏ qua đi.”

“Bỏ qua kiểu gì?”

Tiêu Lâm im lặng hai giây, giọng dịu xuống:

“Thẩm Niệm, bây giờ tâm trạng em không ổn. Trước tiên cứ dưỡng thương đã.”

Tôi nhìn đôi chân đang bó bột của mình, rồi lại nhìn tấm thẻ ngân hàng năm mươi triệu trong tay.

“Chân tôi là do anh đánh gãy. Bố tôi vì đi tìm tôi nên mới chết. Anh bảo tôi bỏ qua?”

Anh hạ giọng:

“Chuyện của bố em, anh sẽ chịu trách nhiệm.”

“Anh lấy gì mà chịu trách nhiệm?”

Ngay giây sau, giọng Tô Uyển yếu ớt vang lên:

“Tiêu Lâm, anh đừng làm khó chị ấy nữa. Chị ấy chỉ là quá đau lòng thôi.”

Giọng Tiêu Lâm lập tức lạnh lại:

“Thẩm Niệm, đừng đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu người khác.”

Tôi bật cười.

“Vậy đổ lên đầu ai? Đổ cho bố tôi tự xui xẻo à?”

Tiêu Lâm không trả lời.

Tôi nói tiếp:

“Có phải anh nghĩ năm mươi triệu có thể mua đôi chân tôi, cũng có thể mua mạng bố tôi không?”

Giọng Tiêu Lâm thêm phần mất kiên nhẫn:

“Thẩm Niệm, em nhất định phải nói chuyện kiểu đó sao?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Tô Uyển bỗng ho khẽ.

Tiêu Lâm lập tức hỏi cô ta làm sao, sự căng thẳng trong giọng nói xuyên qua điện thoại cũng nghe rõ mồn một.

Bàn tay đang nắm điện thoại của tôi dần run lên.

“Tiêu Lâm, tôi muốn đi gặp bố tôi.”

Tiêu Lâm trầm giọng từ chối:

“Bây giờ em không thể xuống giường.”

“Vậy anh tới đón tôi.”

Sau một lúc im lặng.

“Chờ đó.”

Điện thoại bị cúp. Tôi ngồi trên giường bệnh, trái tim tê dại mà vẫn đập.

Tôi không biết mình đang chờ điều gì.

Có lẽ là chờ anh nói một câu xin lỗi. Nhưng tôi cũng hiểu, chuyện đó không thể nào xảy ra.

Hai mươi phút sau, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Tiêu Lâm tới. Tô Uyển theo sau anh, cổ tay quấn băng gạc, sắc mặt tái nhợt.

Ánh mắt Tiêu Lâm rơi xuống chân tôi, hàng mày lập tức nhíu chặt.

Anh bước lên nửa bước, ngón tay hơi động.

Nhưng Tô Uyển lại khẽ kéo tay áo anh.

“Tiêu Lâm, bây giờ chị ấy nhìn thấy em chắc sẽ càng giận hơn đúng không?”

Bàn tay Tiêu Lâm vừa định đưa ra liền khựng lại.

Anh thu tay về, đứng cách tôi hai bước.

“Anh đưa cô ta tới đây làm gì?”

Tô Uyển cúi đầu.

“Chị, em tới để xin lỗi.”

Cô ta đi tới trước giường bệnh, mắt đỏ hoe:

“Hôm đó chị đánh em, đáng lẽ em không nên khóc dữ như vậy, khiến Tiêu Lâm hiểu lầm chị.”

Tôi giơ tay định cầm tấm thẻ trên tủ đầu giường ném vào mặt cô ta.

Nhưng Tiêu Lâm nhanh hơn một bước, giữ chặt cổ tay tôi.

Song khi nhìn thấy máu rỉ ra ở mu bàn tay nơi đặt kim truyền dịch, đầu ngón tay anh lại bất giác thả lỏng.

“Đừng cử động lung tung.”

Tôi nhìn anh, cười lạnh.

“Anh sợ tôi đau à?”

Sắc mặt Tiêu Lâm cứng lại.

Tôi hất chăn ra, chống tay muốn xuống giường.

“Em làm gì vậy!”

Tôi khàn giọng, gằn thấp:

“Tôi muốn đi gặp bố tôi.”

Tiêu Lâm chắn trước giường.

“Thẩm Niệm, đừng làm loạn.”

“Bố tôi chết rồi, tôi muốn gặp ông ấy lần cuối cũng không được à?”

Yết hầu Tiêu Lâm khẽ chuyển động.

Trong mắt anh thoáng hiện lên một tia áy náy.

Tôi cố ép mình xuống giường.

Hai chân vừa chạm đất, cơn đau từ tận xương tủy nổ tung.

Cả người tôi mất thăng bằng, ngã nhào xuống sàn.

Gần như theo bản năng, Tiêu Lâm đưa tay đỡ lấy tôi.

Cánh tay anh siết chặt eo tôi, hơi thở rối loạn trong một khoảnh khắc.

Tôi đau đến toàn thân run rẩy, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn anh trong vòng tay ấy.

Tô Uyển đứng bên cạnh khẽ gọi:

“Tiêu Lâm…”

Tiêu Lâm như chợt tỉnh.

Anh nhìn tôi, giọng đè thấp:

“Em như thế này chỉ khiến tất cả mọi người khó xử.”

Tôi sững lại.

Tô Uyển đỏ mắt.

“Chị, xin lỗi. Nếu chị thật sự ghét em, em có thể đi.”

Nói rồi cô ta xoay người định rời đi. Tiêu Lâm lập tức giữ cô ta lại.

Tôi ngồi bên mép giường, nhìn hai người họ đứng sát bên nhau, rồi đột nhiên chộp lấy tấm thẻ ngân hàng.

Tôi ném mạnh tấm thẻ xuống bên chân Tiêu Lâm.

“Năm mươi triệu không đủ.”

Tiêu Lâm ngẩng mắt nhìn tôi, ánh mắt nặng nề.

“Đôi chân tôi, mạng bố tôi, còn có mười năm của tôi. Ít nhất anh phải đưa tôi năm trăm triệu.”

“Chị, tình cảm sao có thể đem ra tính bằng tiền được?”

Tôi quay sang nhìn cô ta:

“Cô im miệng.”

Sắc mặt Tiêu Lâm lập tức sa sầm.

“Thẩm Niệm!”

Tôi cười nhìn anh.

“Sao? Lại muốn vì cô ta mà đánh tôi thêm lần nữa à?”

Câu này khiến sắc mặt Tiêu Lâm thoáng trắng bệch.

Anh vô thức nhìn về phía chân tôi, các ngón tay siết chặt.

Nhưng cuối cùng anh chỉ lạnh giọng nói:

“Anh sẽ không động tay với em nữa.”

“Vậy đưa tôi đi gặp bố tôi.”

Tiêu Lâm im lặng rất lâu, cuối cùng xoay người dặn trợ lý:

“Chuẩn bị xe lăn.”

Rất nhanh, tôi gặp được bố.

Ông nằm trong quan tài lạnh, trên người phủ một tấm vải trắng.

Khuôn mặt vì ngâm nước mà trắng bệch, sưng phù. Môi tím tái, tóc lưa thưa dính trên trán.

Tôi nhào lên quan tài lạnh.

Nước mắt rơi xuống mặt kính, từng giọt từng giọt.

“Bố…”

Tôi chạm lên mặt ông qua lớp kính.

Khi ông ra đi, bên cạnh không có lấy một người.

Ông thậm chí đã không còn nhớ tên tôi, nhưng vẫn liều mạng ra ngoài tìm tôi.

Tôi không biết Tiêu Lâm đứng sau lưng tôi từ khi nào.

Tôi chỉ nghe thấy tiếng bước chân anh dừng lại cách tôi hai bước.

Qua bóng phản chiếu trên mặt kính quan tài, tôi thấy trong tay anh cầm một tờ khăn giấy.

Tay anh nâng lên, đưa về phía mặt tôi.

Tô Uyển không biết từ đâu xuất hiện, nhanh hơn một bước đưa khăn tay tới trước mặt tôi.

Mắt cô ta đỏ hoe, giọng mềm nhẹ:

“Chị, chú mất thảm quá. Em nhìn mà cũng thấy đau lòng.”

“Nếu chị không chê, em có thể thay chị mặc đồ tang…”

Tôi hất mạnh tay cô ta ra.

“Cút ra ngoài.”

“Chị…”

“Tôi bảo cô cút!”

Tô Uyển bị đẩy loạng choạng, mu bàn tay quệt qua khung cửa, đỏ lên một mảng.

Cô ta cắn môi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cố nhịn không để rơi xuống.

Tiêu Lâm nắm chặt cổ tay tôi.

“Em đừng không biết điều.”

Anh nói, giọng vẫn lạnh băng.

“Tô Uyển có lòng tới viếng, em lại như một kẻ điên…”

“Có lòng?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Cô ta có tư cách gì đứng trước mặt bố tôi?”

Tiêu Lâm không trả lời.

Anh quay sang dặn trợ lý:

“Đặt quan tài tốt nhất, tìm nghĩa trang đắt nhất, phong thủy phải đẹp.”

Anh nhìn tôi một cái:

“Đủ chưa? Đây là bồi thường của anh dành cho em.”

Anh giữ chặt vai tôi, ép tôi ngồi lại vào xe lăn.

“Đưa cô ấy đi.”

Hai bảo vệ bước tới, đẩy xe lăn của tôi ra ngoài.

Tôi quay đầu nhìn lần cuối.

Trong quan tài lạnh, khuôn mặt bố tôi dưới ánh đèn trắng xám ngoét.

Trước đây, ước nguyện lớn nhất cả đời ông là thấy tôi gả cho một người tốt.

Bây giờ ông chết rồi, đến lần gặp cuối cùng cũng thành ra thế này.

Tôi bị đưa tới nhà tang lễ đã được chuẩn bị sẵn.

Di ảnh đen trắng treo ở chính giữa.

Trong ảnh, bố tôi ngồi trên ghế đá dưới khu chung cư cũ.

Ông cười rất ngây ngô, nếp nhăn dồn lại, để lộ chiếc răng bị khuyết.

Chiếc áo bông cũ ông mặc là do mẹ tôi tự tay may trước khi bà qua đời.

Cổ tay áo đã sờn, cổ áo giặt đến bạc màu, bông bên trong cũng vón thành từng cục cứng.

Nhưng bố tôi vẫn luôn không nỡ vứt đi.

Sau khi mắc Alzheimer, ông thậm chí không nhớ nổi đường về nhà, nhưng vẫn thường sờ vào chiếc túi nhỏ bên trong áo bông và nói:

“Con gái tôi ở đây.”

Chiếc túi nhỏ đó là tôi khâu lên từ hồi còn bé.

Bên trong luôn để ảnh chụp chung của tôi và ông.

Tôi chống tay lên tay vịn xe lăn, muốn lại gần. Tay vừa vươn về phía khung ảnh.

“Đừng chạm vào.” Tô Uyển nhẹ giọng nhắc nhở. “Vừa mới bày xong, đừng làm hỏng.”

Tay tôi khựng giữa không trung.

Giây tiếp theo, tôi bỗng nhận ra trong số di vật bày trước mặt không hề có chiếc áo bông kia.

Tôi ngẩng đầu nhìn người giúp việc:

“Áo bông của bố tôi đâu? Chính là chiếc áo trong ảnh ấy.”

Người giúp việc nhìn Tô Uyển một cái, cúi đầu không dám nói.

Tô Uyển đi tới, giọng rất khẽ:

“Chị, chị đừng kích động.”

Tôi nhìn chằm chằm cô ta:

“Áo bông đâu?”

Cô ta cắn môi:

“Em thấy chiếc áo đó cũ quá, nên…”

Đầu tôi ong lên.

Lúc này, từ phía sân sau bay tới một mùi khét.

Tôi lập tức xoay xe lăn, lao về phía sân sau.

Tiêu Lâm cau mày đi theo:

“Thẩm Niệm, em lại muốn làm gì?”

Tôi không quay đầu.

Ở góc sân sau, một chậu lửa vẫn còn bốc khói.

Trong thùng có một mớ vải đen cháy xém.

Chỉ còn nửa ống tay áo, mép vải vẫn còn cuốn tàn lửa.

Cả tấm ảnh tôi chụp chung với bố hồi nhỏ cũng đã cháy thành tro.

Tôi lao khỏi xe lăn, đưa tay bới mớ vải cháy trong chậu lửa.

Người giúp việc sợ hãi hét lên:

“Cô Thẩm, nóng!”

Tôi như không nghe thấy.

Tự mình ôm nửa chiếc áo bông cháy đen ra, tro đen dính đầy tay.

Tô Uyển đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe.

Cô ta nhỏ giọng nói:

“Chị, xin lỗi. Em chỉ nghĩ chú đã mất rồi thì nên ra đi cho đàng hoàng một chút.”

“Chiếc áo đó cũ quá…”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Ai cho cô đốt?”

Tô Uyển cắn môi:

“Em sợ chị nhìn thấy lại đau lòng, nên mới bảo người ta xử lý…”

Tôi bật cười.

“Xử lý?”

“Đó là thứ mẹ tôi để lại cho bố tôi.”

“Đó là thứ dù bố tôi bệnh đến mức quên cả tên mình, ông vẫn luôn giữ bên người.”

“Cô dựa vào đâu mà đốt?”

Tô Uyển vội kéo tay áo Tiêu Lâm:

“Tiêu Lâm, em thật sự không cố ý.”

Tiêu Lâm nhìn tôi, mày nhíu chặt.

Anh im lặng vài giây, rồi nói:

“Thẩm Niệm, người đã mất rồi.”

“Chỉ vì một chiếc áo bông rách, em có cần phải làm đến mức này không?”

Tôi ôm mớ vải cháy đen kia, trái tim từng chút một lạnh xuống.

“Áo bông rách?”

Tôi nhìn anh.

“Tiêu Lâm, anh căn bản không hiểu nó có ý nghĩa gì.”

Tiêu Lâm không trả lời.

Anh dặn người giúp việc đẩy tôi về phòng.

Tôi bị người ta kéo từ dưới đất lên, nhét lại vào xe lăn.

Sau lưng vang lên giọng Tô Uyển:

“Tiêu Lâm, ngày mai hỏa táng, em đi cùng anh nhé.”

“Tình trạng của chị ấy như vậy, nếu mất kiểm soát trong tang lễ thì không hay.”

Tôi lập tức quay đầu.

“Tiêu Lâm, đó là bố tôi!”

Tiêu Lâm không nhìn tôi, chỉ lạnh nhạt nói một câu:

“Tình trạng bây giờ của em không thích hợp đi đưa tang.”

Trước khi cửa phòng đóng lại, tôi nghe anh dặn trợ lý:

“Canh chừng cô ấy. Ngày mai đừng để cô ấy ra ngoài.”

Ổ khóa vang lên một tiếng “cạch”.

Tôi ngồi trên xe lăn, nhìn cánh cửa đóng chặt.

Mười năm rồi.

Đến cuối cùng, tôi thậm chí còn không có tư cách tiễn bố mình đoạn đường cuối.

Tôi bị nhốt cả đêm, ngoài cửa có người canh.

Tôi không ngủ. Tôi ngồi trên xe lăn, cả đêm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Gần sáng, dưới lầu vang lên tiếng xe nổ máy.

Tôi chống tay vịn xe lăn, lê tới bên cửa sổ, kéo rèm ra.

Tiêu Lâm đang lên xe.

Tô Uyển theo sau anh. Trước khi lên xe, cô ta dừng lại, quay đầu nhìn về phía tôi.

Ánh mắt tôi và cô ta chạm nhau qua lớp kính.

Khóe miệng cô ta hơi cong lên, rất nhạt, như vô tình, cũng như cố ý.