Bịch!

Dưới ánh nhìn của hàng ngàn cặp mắt.

Nam thần cao cao tại thượng Lục Trạch.

Vậy mà hai đầu gối mềm nhũn, thẳng tắp quỳ sụp xuống trước mặt tôi!

Môi run dữ dội, cả người run bần bật.

“Mẹ?!”

Toàn hội trường trong nháy mắt im phăng phắc.

Hà Kiều Kiều vừa nãy còn gào thét, lúc này há hốc miệng, biểu cảm đông cứng trên mặt.

Những sinh viên đang chờ xem kịch hay, cằm cũng gần như rớt xuống đất.

“Mẹ… mẹ?”

Có người nhỏ giọng lặp lại một lần, như thể hai chữ này là ngôn ngữ ngoài hành tinh.

Lục Trạch hoàn toàn không quan tâm phản ứng xung quanh.

Nó luống cuống bò dậy từ dưới đất, muốn đỡ tôi, lại không dám chạm vào vết thương còn đang chảy máu.

“Mẹ! Sao lại thế này? Ai đánh mẹ?!”

Nó quay đầu gào lên với hai cảnh sát phía sau:

“Thả bà ấy ra!!!”

“Mấy người mù rồi sao? Đây là mẹ tôi! Là vợ của ba tôi — Lục Cảnh Thâm!”

Hai cảnh sát cũng bị biến cố bất ngờ này dọa cho choáng váng, theo phản xạ buông lỏng còng tay.

“Phu… phu nhân của Chủ tịch Lục?”

Một người trong số đó nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm lưng áo.

Hà Kiều Kiều thì như bị sét đánh, mặt trắng bệch, cả người run rẩy.

“A Trạch! Anh đang nói mê gì vậy?”

“Bà ta mới bao nhiêu tuổi chứ? Sao có thể là mẹ anh?”

“Có phải bà ta uy hiếp anh không? Có phải bà ta dùng tiền ép anh gọi như vậy không?”

“Anh đừng sợ! Cảnh sát đang ở đây! Chúng ta không cần sợ bà già này!”

Cô ta vẫn cố dùng bộ logic đó để tự tẩy não mình, đồng thời tẩy não Lục Trạch.

Lục Trạch đột ngột hất tay cô ta ra, lực mạnh đến mức trực tiếp đẩy cô ta ngã xuống đất.

“Cút!!!”

Lục Trạch chỉ thẳng vào mũi cô ta, ánh mắt đầy chán ghét và sát khí:

“Hà Kiều Kiều! Cô có bệnh à?”

“Tôi đã nói với cô từ lâu rồi, đó là người nhà của tôi!”

“Cô không chỉ tung tin đồn bịa đặt vu khống, còn động tay đánh người?”

Hà Kiều Kiều ngồi bệt dưới đất, vẫn còn cứng miệng:

“Người nhà? Người nhà gì?”

“Cho dù bà ta là mẹ kế thì sao! Một người phụ nữ chỉ hơn anh có năm tuổi, bò lên giường ba anh, có thể là thứ tốt đẹp gì chứ?”

“Bà ta chính là nhắm vào tiền nhà các anh! Không thì tại sao lại chuyển cho anh nhiều tiền như vậy? Đó chính là tiền bao nuôi!”

Cô ta bấu víu vào cọng rơm cuối cùng, cố khuấy đục nước.

“Với lại tôi có ghi chép chuyển khoản! Mấy triệu đó! Có bà mẹ kế nào lại tốt với con riêng như vậy không?”

“Chắc chắn có mờ ám! Mọi người đừng bị lừa! Đây chính là thủ đoạn hồ ly tinh đó dùng để khống chế Lục Trạch!”

Lời này tuy độc địa, nhưng quả thật cũng chọc trúng tâm lý u ám của một số người.

Dưới khán đài, tiếng bàn tán lại nổi lên.

“Cũng đúng mà, mẹ kế trẻ vậy, đúng là hơi có cái gì đó…”

 “Mấy triệu tiền tiêu vặt? Chậc chậc, hào môn đúng là sâu không thấy đáy.”

Lục Trạch tức đến run người, đang định xông lên đánh người.

Tôi kéo nó lại.

Lau vết máu nơi khóe miệng, tôi bình tĩnh bước về phía Hà Kiều Kiều.

Từ trên cao nhìn xuống cô ta.

“Hà Kiều Kiều, nếu cô đã muốn tính sổ, vậy thì chúng ta tính cho rõ ràng.”

Tôi lấy điện thoại ra, tuy màn hình đã vỡ nhưng vẫn dùng được.

Mở bức ảnh chụp màn hình chuyển khoản mà cô ta coi là bằng chứng sắt đá của việc bao nuôi.

“Cô nói mấy triệu này là tiền bao nuôi?”

Tôi cười lạnh một tiếng, dí màn hình điện thoại vào trước mặt cô ta.

“Vậy cô xem người nhận là ai?”

Cả hội trường nín thở, tất cả đều rướn cổ muốn nhìn cho rõ.

Hà Kiều Kiều theo phản xạ liếc nhìn một cái, sắc mặt trong nháy mắt từ trắng bệch chuyển thành xám tro.

Người nhận tuy hiển thị tên Lục Trạch.

Nhưng ở mục ghi chú lại viết rõ ràng:

【Lục Trạch và bạn gái Hà Kiều Kiều – phí sinh hoạt và học phí thanh toán thay】

Thậm chí còn có vài khoản chuyển lớn ghi chú là:

【Tạm ứng viện phí phẫu thuật cho mẹ của Hà Kiều Kiều】

Cả hội trường lại xôn xao.

Lần này, ánh mắt mọi người đều biến thành khinh bỉ và chế giễu, như nhìn rác rưởi mà nhìn Hà Kiều Kiều.