Một con mắt, trong bóng tối, xuyên qua khe hẹp kia mà nhìn trộm chúng tôi.

Chúng tôi không dám động đậy.

Thậm chí không dám thở.

Chúng tôi cứ thế, đối mặt trong bóng tối.

Không biết qua bao lâu, con mắt đó rời đi.

Cái bóng kia cũng chậm rãi biến mất trên cửa sổ.

Mọi thứ lại khôi phục yên tĩnh.

Lại qua rất lâu rất lâu, lâu đến mức chân tôi đều tê dại.

Bên ngoài truyền đến một tiếng kêu cực kỳ khẽ, như tiếng cú mèo.

“Ọ… ọ…”

Sau đó, tất cả lại chìm vào im lặng.

Cha tôi lại đợi đủ nửa canh giờ, mới dám buông tay đang bịt miệng tôi ra.

Toàn thân ông như vừa được vớt từ dưới nước lên, từ đầu đến chân đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ông mò mẫm, châm sáng lại ngọn đèn dầu.

Ánh đèn vàng vọt một lần nữa sáng lên, ba chúng tôi nhìn nhau, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, không ai nói nổi lời nào.

“Nó đi rồi à?” Mẹ hỏi bằng giọng gần như không thành tiếng.

Cha không trả lời, ông bước nhanh đến bên cửa sổ, nhìn vào cái lỗ nhỏ ấy.

Bên ngoài đen kịt, chẳng nhìn thấy gì cả.

Hắn lại chạy ra cửa, áp tai vào cánh cửa nghe rất lâu.

Xác nhận bên ngoài thật sự không còn ai nữa, hắn mới thở phào một hơi dài.

Toàn thân như bị rút mất xương, dựa vào cánh cửa rồi trượt ngồi xuống đất.

“Ông nhà, vừa rồi… vừa rồi cái đó là ‘người giữ tổ’ hay là ‘chim nhìn tổ’?” mẹ run rẩy hỏi.

“Tôi không biết.”

Cha tôi lắc đầu, trong ánh mắt đầy mờ mịt và tuyệt vọng.

“Nhưng bất kể là cái nào, chúng ta đều đã bị để mắt tới rồi.”

Ônh vịn tường đứng dậy, đi đến bên bàn bát tiên.

Trên bàn, cái hộp gỗ đen ấy lặng lẽ nằm đó.

Dưới ánh đèn, nó giống như một con quái thú đang há to miệng, chuẩn bị nuốt chửng tất cả.

Ánh mắt của cha rơi lên lá thư của ông nội.

“Đất tránh tai họa…”

“Con đường sống duy nhất của chúng ta, chính là tìm ra chỗ đất tránh tai họa đó.”

Ông cầm thư lên, lại cầm mặt sau tờ giấy vẽ bản đồ kia.

Ông nhìn thật kỹ, thật cẩn thận.

Đột nhiên, con ngươi của ông co rút mạnh.

07

Ông như phát hiện ra một chuyện cực kỳ kinh người.

Ông đưa bản đồ lại gần ngọn đèn, ngón tay không ngừng xoa lên một điểm.

“Thì ra là vậy… thì ra là vậy…”

Trong miệng ông lặp đi lặp lại.

“Ông nhà, ông phát hiện ra gì thế?”

Cha tôi đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt bùng lên một thứ ánh sáng kỳ dị.

Đó là một thứ ánh sáng phức tạp pha lẫn giữa sợ hãi và hưng phấn.

“Ta biết rồi!”

“Ta biết chỗ đất tránh tai họa mà ông nội con nói là ở đâu rồi!”

Giọng cha tôi không lớn, nhưng như một hòn đá ném vào mặt nước chết.

Tôi và mẹ lập tức ghé lại gần.

Dưới ngọn đèn dầu, tấm bản đồ vẽ vô cùng cẩu thả.

Chỉ có vài đường thẳng, mấy vòng tròn, còn có một ký hiệu kỳ quái.

“Đây là thôn chúng ta.”

Ngón tay cha đặt lên điểm xuất phát trên bản đồ.

Ở đó vẽ một ô vuông méo mó xiêu vẹo.

“Từ thôn đi về phía đông, dọc theo bờ sông, sẽ thấy ba cây liễu nối liền nhau.”

Ngón tay hắn men theo một đường, dừng lại ở một dấu hiệu vẽ ba chấm nhỏ.

“Qua hàng liễu rồi, đi lên núi phía nam, tìm tảng đá lớn trông giống con rùa.”

Ngón tay hắn lại chuyển đến một ký hiệu hình bầu dục.

Những nơi này, tôi đều biết.

Từ nhỏ tôi thường ra bờ sông chơi, cũng đã từng leo lên núi phía nam.

Người trong thôn ai cũng biết tảng “đá rùa” đó.

“Điểm mấu chốt là ở đây.”

Ngón tay cha nặng nề chỉ vào điểm cuối của bản đồ.

Ngay trên ký hiệu kỳ quái giống như tháp lại giống như cây kia.

“Từ đá rùa đi thẳng về hướng tây, đi ba trăm sáu mươi lăm bước.”

“Ở đó, hẳn chính là đất tránh tai họa.”

“Nhưng… nhưng nơi đó là đâu?” mẹ không hiểu hỏi.

Khu vực núi phía nam ấy, toàn là núi hoang rừng vắng, ngoài cây cối ra thì chỉ có đá.

“Nơi đó…”

Cha tôi hít sâu một hơi, chậm rãi thốt ra ba chữ.

“Ngôi nhà gỗ cũ của người giữ rừng.”

Ngôi nhà gỗ của người giữ rừng!

Trong lòng tôi chấn động.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/bua-doi-mang-trong-xa-nha/chuong-6/