Kiếp trước, ta đã cứu công tử phủ Hầu là Hạ Ngôn.
Hắn cưới ta làm vợ, từng là một giai thoại truyền khắp kinh thành.
Thế nhưng ta xuất thân nơi thôn dã, cử chỉ thô lậu, thanh danh ngày một xấu đi, Hạ Ngôn cũng dần dần xa cách ta.
Ta ngày ngày rơi lệ, chưa đầy ba mươi tuổi đã u uất mà chết.
Sống lại một lần nữa, ta thề sẽ không sống cuộc đời như vậy nữa.
Chỉ là sau ba ngày liên tiếp ăn rau dại,
ta phát hiện mình căn bản không buông nổi giò heo sốt tương của phủ Hầu, gà nếp, viên thịt sư tử sốt gạch cua, thịt cừu xào hành……
1
Thế là, ta lại tới cứu Hạ Ngôn.
Giống hệt kiếp trước, hắn mặc một thân áo hạ nhân, ngực trúng tên, chật vật nằm bò bên bờ sông.
Ta dùng sức vỗ vỗ mặt hắn, xác định hắn ngất rất sâu rồi, mới lục ra hết đồ hắn giấu trên người.
Một miếng huy hiệu gia tộc, cùng năm thỏi vàng.
Kiếp trước, vừa tỉnh lại hắn đã nói với ta rằng mình thân không một đồng, ăn uống, ngủ nghỉ đều phải dựa vào ta.
Hắn nói đáng thương như vậy, ta đã tin.
Lúc đó, năm thỏi vàng này nhất định đang giấu trong túi áo bên trong, cười nhạo ta rồi.
Thôi, ta so đo với năm thỏi vàng làm gì, theo phải chủ nhân xấu cũng chẳng phải lỗi của chúng.
Về sau, trong túi ta, tuyệt không thể để xảy ra chuyện như vậy nữa.
Còn miếng huy hiệu, ta đại phát từ bi nhét trả vào túi áo rách nát của Hạ Ngôn.
Sau đó, ta kéo cánh tay hắn, định kéo hắn lên xe bò.
Đáng tiếc ta liên tiếp ba ngày chỉ ăn rau dại, trên người chẳng có mấy sức lực, kéo một bước là lại muốn ngã một cái.
Đợi đến khi Hạ Ngôn nằm lên xe bò, y phục trên người đã chẳng ra hình dạng gì, tóc cũng rụng mất mấy nắm, ngay cả mũi tên cắm ở ngực cũng sâu hơn trước vài phần.
Haizz, quay về phủ Hầu rồi, ta thật sự phải bồi bổ cho thật tốt mới được.
Một roi quất lên mình bò, xe bò chậm rãi đi về phía huyện thành.
Trên đường có không ít người quen biết ta, đều tò mò hỏi người đàn ông trên xe bò là từ đâu tới.
Ta cũng không biết mệt mà từng người một trả lời: “Ta à, bên bờ sông ấy mà, cứu được một người đàn ông, không phải đang đưa hắn đi tìm đại phu sao!”
2
Đến y quán, ta buông lời, chỉ cần có thể khiến Hạ Ngôn tỉnh lại càng sớm càng tốt, dù dùng thuốc độc liệt nhất cũng được.
Đại phu nghe lời rút mũi tên ra cho Hạ Ngôn, xử lý những vết thương lớn nhỏ trên người hắn.
Để hắn có thể dưỡng thương cho tử tế, ta lại cắn răng móc tiền cho hắn ở lại y quán.
Quả nhiên, sự bỏ ra của ta rất nhanh đã có hồi báo, ngày hôm sau Hạ Ngôn đã tỉnh.
Gặp ta, hắn đáng thương hơn kiếp trước mà nói mình bị tiểu nhân hãm hại, thân không một đồng, lại phải dựa vào ta hầu hạ chuyện ăn uống, ngủ nghỉ.
Ta vỗ ngực, cũng nghiêm túc hơn kiếp trước mà đáp ứng hắn.
Chỉ là chờ ta xoay người đi lấy thuốc quay lại, trên mặt hắn, vẻ đau lòng nghiêm chỉnh hơn mấy phần.
Một bát thuốc uống xuống, hắn càng như cha mẹ chết.
Ta làm như không nhìn thấy gì, đỏ mặt kể với hắn câu chuyện cứu hắn về từ bờ sông.
Vừa khéo tiểu đồng thuốc vén rèm bước vào, ta nhìn thấy bên ngoài một đám bệnh nhân đang nghe đến say sưa thích thú.
“Thật là ngượng chết người ta!”
Ta đứng dậy dậm chân một cái, rồi chạy ra khỏi y quán.
Đợi đến khi ta quay lại y quán, đã là lúc mặt trời lặn.
Sắc mặt của Hạ Ngôn đã hồng hào hơn mấy phần, đại phu nói có thể về nhà tĩnh dưỡng, nhưng ta không yên lòng, vẫn kiên quyết giữ hắn lại trong y quán.
Ba ngày sau, Hạ Ngôn đã có thể xuống đất đi lại, đại phu nói thế nào cũng không cho ở nữa, ta đành gọi một cỗ xe bò, tính đưa người về nhà.
Ai ngờ vừa rời khỏi y quán chưa bao xa, ta đã đụng phải phu nhân tri phủ trước cửa Lâu Quán Khánh Vân.
Ta vội vàng chắp tay thi lễ với bà, bà gật đầu, sau đó ánh mắt như vô tình lướt qua Hạ Ngôn.
Chỉ một cái liếc mắt ấy, phu nhân tri phủ liền khựng lại.
Bà hơi dịch bước về phía Hạ Ngôn: “Xin hỏi, công tử có phải là đại công tử Hạ Ngôn của phủ Hầu Ninh An không?”
Vừa hỏi xong, xung quanh lập tức có một vòng người hiếu kỳ vây lại.
Trên mặt Hạ Ngôn thoáng hiện một tia khó xử.
Một lát sau, hắn gật đầu: “Phải, ta là Hạ Ngôn.”
Phu nhân tri phủ lập tức nở nụ cười, mời Hạ Ngôn đến phủ mình ở, cuối cùng còn không quên hỏi hắn vì sao lại ở cùng ta.
Chưa đợi Hạ Ngôn trả lời, trong đám đông đã có người hô lên: “Ta biết, ta biết, là Hà Sơn Hoa cứu hắn đó! Hai ngày nay còn tận tình chăm sóc hắn không rời tay không rời áo nữa kìa!”
Bàn tay trái của Hạ Ngôn nắm chặt lan can xe bò, gân xanh nổi lên, nhưng cũng không phủ nhận.
Phu nhân tri phủ nhìn ta, rồi lại nhìn hắn, vui mừng khôn xiết: “Mỹ nhân cứu anh hùng, quả là một đoạn giai thoại!”
Ta che mặt, lại giậm chân một cái: “Ôi chao, phu nhân đừng nói vậy mà.”
Phu nhân tri phủ cười tươi như hoa: “Tối nay ta sẽ bảo phu quân viết sớ trình lên, bệ hạ nhà ta ấy mà, thích nhất những chuyện tốt báo ân như thế này.”
Đám đông xôn xao.
Hạ Ngôn cụp mắt, một lát sau ngẩng lên, đáy mắt đã đầy vui mừng: “Ừm, vậy thì làm phiền đại nhân tri phủ và phu nhân rồi.”
Ba
Đêm ấy, trong thư phòng của đại nhân tri phủ, Hạ Ngôn nhìn ta tình ý miên man, nói rằng ân tình ta dành cho hắn cao hơn núi, sâu hơn biển, cả đời này hắn sẽ không bao giờ quên.
Ta giậm chân, đấm một cú vào ngực hắn.
Hắn khẽ run tay nắm lấy nắm đấm của ta, ta ngẩng đầu, vừa khéo thấy hắn đang nghiến chặt răng hàm.
Phu nhân tri phủ và đại nhân nhìn nhau cười: “Phu quân, trong sớ trình của chàng nhất định phải viết thật tỉ mỉ cảnh tượng này đấy nhé!”
“Phu nhân, ta biết rồi.”
Ta và Hạ Ngôn cứ thế ở lại phủ của đại nhân tri phủ.
Đại nhân tri phủ xem hai chúng ta như thượng khách, bữa nào cũng có cá có thịt.
Chỉ là ăn qua món của phủ Hầu rồi, ta luôn thấy vẫn thiếu chút hương vị.
Lại qua bảy ngày, sớ trình của đại nhân tri phủ cuối cùng cũng có hồi âm.
Bệ hạ hết lời khen ngợi Hạ Ngôn một phen, cùng lúc đó, người phủ Hầu đến đón Hạ Ngôn cũng đã tới.
Trước khi đi, đại nhân tri phủ bày tiệc tiễn trong phủ, yến tiệc tan đi, ta và Hạ Ngôn lên xe ngựa trở về phủ Hầu.
Buồng xe được bài trí có thể nói là vô cùng xa hoa, có hoa quả, nước uống, còn có đệm ngồi êm ái.
Phủ Hầu ra tay quả nhiên khác hẳn thường nhân.
Sau ba ngày xóc nảy trên xe, cuối cùng xe ngựa cũng dừng trước cửa phủ Hầu.
Người đứng ở cửa nghênh đón chúng ta là Lệ di nương của lão Hầu gia, cũng chính là mẹ của ả tiện nhân đã mưu hại Hạ Ngôn.
Tranh đấu thế tử phủ Hầu, không phải ngươi chết thì ta sống, hết cách rồi, người ta thật sự có tước vị để mà kế thừa.
Ta đi theo sau Hạ Ngôn, hắn hành lễ với ai, ta chắp tay với người đó, hắn cười với ai, ta cũng cười với người đó.
Đợi đến khi tỳ nữ đưa ta về viện được sắp xếp sẵn, ta đã mệt rã rời.
Nhưng khi nhìn thấy thức ăn đã bày sẵn trên bàn, toàn thân mỏi mệt lập tức tan biến sạch sẽ.
A! Giò heo sốt tương, gà nếp, canh măng tươi chân giò hun khói, cuối cùng ta cũng lại được ăn mỹ vị nhân gian rồi!
Ăn uống no nê xong, tỳ nữ lại mang nước nóng tới, gột sạch bụi bặm đầy người, ta lập tức trở nên thần thái rạng rỡ.
Ngủ một giấc thật ngon xong, sáng sớm hôm sau ta đã dậy, bảo tỳ nữ dẫn ta đi gặp Hầu phu nhân trong phòng.
Tỳ nữ nhìn ta một lượt, không nhịn được khẽ nhắc, phủ Hầu hiện do Lệ di nương quản gia.

