Buổi chiều, khi tôi không tìm thấy tập tài liệu, liền hỏi Triệu Tuyết Nhi, cô ta lại tỏ vẻ vô tội nói:
“Em đốt lửa mà không tìm được giấy, nên tiện tay lấy ra đốt rồi.”
Tôi tức đến mức gào lên:
“Trong tập tài liệu đó là hợp đồng hợp tác mà công ty chúng tôi phải tốn bao công sức mới ký được, vì cô mà công ty tôi thiệt hại mấy chục triệu!”
Triệu Tuyết Nhi khóc đến mức hoa lê đẫm mưa.
“Chị Tô Hề, em tưởng cái tập tài liệu chị nói không có tác dụng gì, đâu biết lại quan trọng như vậy.”
Tống Kỳ đứng chắn trước mặt Triệu Tuyết Nhi.
“Tô Hề, Tuyết Nhi chỉ hiểu lầm ý em thôi, chứ đâu phải cố ý. Hơn nữa em giỏi như vậy, cùng lắm ký lại hợp đồng khác là được, cần gì phải dồn ép một cô gái nhỏ như thế?”
Lần này, tôi thật muốn xem thử, khi Triệu Tuyết Nhi phá hỏng năm mươi vạn của Tống Kỳ, anh ta còn có thể rộng lượng được nữa hay không.
Buổi tối, khi tôi ra bếp rửa tay, thấy Triệu Tuyết Nhi lén lút cầm thứ gì đó trong tay, vừa thấy tôi liền giấu ra sau lưng.
Nhưng tôi vẫn liếc thấy một góc của túi giấy da bò. Tôi giả vờ như không nhìn thấy, xoay người rời đi.
Tống Kỳ xuất viện, không ít họ hàng thân thích đều đến thăm.
Có người nhìn Tống Kỳ nói:
“Tống Kỳ, tôi nghe mẹ cậu nói cậu làm ở công ty lớn, lương tháng mấy chục nghìn, thưởng cuối năm cả trăm nghìn, là đứa có tiền đồ nhất trong đám con cháu nhà mình đó.”
Lại có người nói:
“Tống Kỳ, cậu làm ăn bên ngoài tốt thế, về quê ăn Tết mà không mua cho bố mẹ bộ đồ tử tế nào à? Con trai tôi lương tháng có năm nghìn, năm nay mua cho tôi bộ đồ ba nghìn, còn mua cả đống nhân sâm nhung hươu bồi bổ nữa.”
Có người khác cười khẩy:
“Tống Kỳ, chẳng phải là cậu không kiếm được tiền, nghèo đến một xu cũng không có, rồi đứng trước mặt chúng tôi nói khoác đấy chứ?”
Bố mẹ Tống Kỳ rất sĩ diện.
“Con trai tôi làm ở tập đoàn lớn niêm yết, mỗi năm ít nhất cũng kiếm năm mươi vạn, sao có thể không có tiền được.”
Tống Kỳ cũng lập tức đứng dậy.
“Tôi thấy mua đồ cho bố mẹ không bằng đưa thẳng tiền, cần gì thì họ tự mua là tiện nhất.”
Một người họ hàng nheo mắt nhìn anh ta.
“Vậy cậu đưa cho bố mẹ bao nhiêu tiền rồi? Chẳng lẽ chỉ mấy trăm tệ? Bấy nhiêu thì làm được gì, một chai rượu ngon cũng không mua nổi.”
Tống Kỳ phủi tay áo, dáng vẻ khoe khoang nhưng giả bộ thản nhiên nói:
“Cũng không nhiều, năm mươi vạn thôi.”
Trong lòng tôi không nhịn được cười lạnh.
Tiền lương cộng thưởng cuối năm của Tống Kỳ một năm nhiều nhất cũng chưa đến ba mươi vạn, mà anh ta tiêu xài hoang phí, mỗi năm chỉ để dành được mười vạn, bốn mươi vạn còn lại đều là vay ngân hàng.
Trước đó tôi từng khuyên anh ta, nhưng anh ta thờ ơ nói:
“Nếu không mang chút tiền về, mấy người họ hàng đó sẽ coi thường anh. Dù sao qua Tết là trả lại, không sao đâu.”
Nhớ lại lời Tống Kỳ từng nói, tôi nhìn về phía nhà bếp, thầm nghĩ:
Triệu Tuyết Nhi, cô đừng làm tôi thất vọng đấy.
Người thân của Tống Kỳ nghe vậy, lập tức chấn động.
“Năm mươi vạn? Nhiều thế sao!”
Vẫn có người không tin.
“Thật hay giả vậy? Có giỏi thì lấy ra cho bọn tôi xem, nói suông thì ai chẳng nói được.”
Tống Kỳ cười một tiếng.
“Giờ tôi lấy ra cho mọi người xem.”
Vài phút sau, Tống Kỳ đi ra, sắc mặt thay đổi.
“Tô Hề, em để tiền ở đâu rồi? Sao anh tìm không thấy?”
Tôi giả vờ ngơ ngác nói:
“Em không biết, hôm nay là Triệu Tuyết Nhi thu dọn đồ, hay là em hỏi cô ấy giúp anh nhé.”
Tôi đi vào bếp, giả vờ sốt ruột lên tiếng:
“Triệu Tuyết Nhi, cái túi giấy da bò trong vali em để đâu rồi? Mau đưa cho tôi, thứ đó rất quan trọng.”
Trong mắt Triệu Tuyết Nhi lóe lên vẻ đắc ý.
“Ây da, chị Tô Hề, lúc nãy em nhóm lửa mãi mà không cháy, nên tiện tay ném cái túi giấy da bò đó vào để mồi lửa rồi.”
Tôi cố ý nâng cao giọng, tức giận quát:
“Triệu Tuyết Nhi, cô có biết thứ đó quan trọng thế nào không? Cô lại đem đốt nó à?!”
Triệu Tuyết Nhi lại tủi thân khóc nức nở.
“Chị Tô Hề, em xin lỗi, em tưởng chị nói thứ đó không quan trọng nên mới đem đốt.”
Tống Kỳ nghe thấy tiếng khóc liền đi vào, không kiên nhẫn nói với tôi:
“Tô Hề, em lại làm cái gì nữa vậy?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Triệu Tuyết Nhi đã cướp lời:
“Anh Tống Kỳ, là do em nghe nhầm lời, không cẩn thận đốt mất đồ của chị Tô Hề.”
Tống Kỳ cau mày nhìn tôi:
“Tuyết Nhi cũng không phải cố ý, em không tự cất đồ cho cẩn thận, trách Tuyết Nhi làm gì?”
Nói xong, anh ta dịu giọng an ủi Triệu Tuyết Nhi:
“Đừng khóc nữa, chuyện này không phải lỗi của em đâu, khóc nữa là thành mèo hoa đó.”
Triệu Tuyết Nhi gật đầu, nép vào lòng Tống Kỳ, khiêu khích nhìn tôi.
“Anh Tống Kỳ vẫn là tốt nhất.”
Tống Kỳ cười một tiếng:
“Vậy rốt cuộc em đã đốt thứ gì, mà khiến Tô Hề tức giận như thế?”
Triệu Tuyết Nhi nũng nịu đáp:
“Cái túi giấy da bò trong vali màu trắng sáng nay đó.”
Sắc mặt Tống Kỳ cứng đờ.
Tôi tốt bụng bổ sung thêm một câu:
“Chính là cái túi đựng năm mươi vạn của anh đó.”
Sắc mặt Tống Kỳ lập tức tái nhợt.
Triệu Tuyết Nhi vẫn chưa phản ứng kịp, khó hiểu hỏi:
“Năm mươi vạn gì cơ? Chẳng phải trong túi đó là đồ của chị Tô Hề sao?”

