Lão rút từ trong cặp táp ra một tờ giấy đóng mộc đỏ, lấy bút viết ngoáy vài chữ, sau đó dập mạnh một cái con dấu.
“Lâm Sơ!” Lão giơ tờ giấy đó lên: “Xét thấy cô mang theo thiết bị kim loại vi phạm quy chế, từ chối phối hợp kiểm tra an ninh, đồng thời gây rối nghiêm trọng trật tự điểm thi. Bây giờ, thay mặt Hội đồng thi, tôi chính thức ký phát ‘Quyết định hủy bỏ tư cách dự thi của thí sinh’!”
“Từ giờ phút này, cô bị tước quyền dự thi môn này! Lập tức cút khỏi khu vực thi!”
Tôi nhìn tờ quyết định đóng dấu đỏ chót, cảm giác máu toàn thân đang chảy ngược.
“Lấy gậy chống bạo động ra đây!” Vương Kiến Quốc hét vào bộ đàm: “Lập tức áp dụng biện pháp cưỡng chế, đuổi con đàn bà điên này ra ngoài!”
Mấy tên cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đầy đủ từ phòng bảo vệ lao ra, trên tay cầm cây chĩa chữ U chống bạo động.
Họ không coi tôi là một nữ sinh mười tám tuổi, mà coi tôi như một phần tử khủng bố nguy hiểm.
Đầu gậy kim loại lạnh lẽo chĩa thẳng vào cổ và eo tôi.
“Đi!” Đám đặc nhiệm quát lớn.
Tôi đi chân trần đứng tại chỗ, gió lạnh thổi qua cơ thể chỉ mặc độc đồ lót, lạnh thấu xương.
Đèn flash vẫn chớp nháy, tiếng cười của mẹ Triệu Khả Hân vẫn văng vẳng.
Vương Kiến Quốc dùng ánh mắt như nhìn người chết để nhìn tôi.
“Còn không cút?” Lão cười gở.
03
“Bịch!”
Gậy chống bạo động chọc mạnh vào eo tôi, lực đẩy cực lớn khiến tôi mất thăng bằng.
Tôi loạng choạng ngã nhào về phía trước, hai đầu gối đập mạnh xuống mặt xi măng thô ráp ngoài dải phân cách.
Trong nháy mắt, cơn đau buốt óc truyền tới, đầu gối trầy da, máu tươi hòa cùng bụi đất, đau đến xé ruột xé gan.
“Mau đóng cửa! Đến giờ rồi!” Vương Kiến Quốc ở bên trong rống lên.
Cùng với tiếng ma sát nặng nề của kim loại, cánh cổng sắt của điểm thi từ từ khép lại trước mắt tôi.
Một tiếng “Keng” khô khốc vang lên, cánh cửa đã bị khóa chết.
Cánh cửa ấy, không chỉ ngăn cách bên trong và bên ngoài phòng thi, mà còn ngăn cách mười hai năm nỗ lực không quản ngày đêm và tương lai vốn dĩ vô cùng tươi sáng của tôi.
Tờ Quyết định hủy bỏ tư cách dự thi đóng dấu đỏ bị ném ra từ khe cửa, bay lả tả rồi rơi xuống cạnh tay tôi.
Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh trở lại.
Các phụ huynh thở phào nhẹ nhõm, còn đám phóng viên thì cầm máy ảnh, chĩa vào bộ dạng thảm hại của tôi mà bấm máy điên cuồng.
“Chậc chậc, đúng là đáng thương thật.” Mẹ của Triệu Khả Hân đi đến trước mặt tôi, cúi xuống nhìn tôi đầy trịch thượng. “Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc đầu không ngoan ngoãn một chút? Nếu mày chịu cúi đầu nhận sai, nói không chừng sang năm còn được thi lại. Giờ thì hay rồi, thi không được thi, lại còn trở thành trò cười cho cả thành phố.”
“Lâm Sơ, đây là số mệnh. Khả Hân nhà tao đã được định sẵn là Thủ khoa, còn mày, chỉ xứng đáng lăn lộn dưới bùn đất mà thôi.”
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt trát đầy phấn của bà ta.
Đầu gối đang rỉ máu, gió lạnh rít gào, nhưng tôi bỗng cảm thấy chẳng còn lạnh chút nào nữa.
Tôi vươn tay, nhặt tờ quyết định trên mặt đất lên.
Cẩn thận gấp lại từng góc, nhét vào túi áo lót ép sát vào ngực.
Sau đó, tôi vịn vào hàng rào sắt lạnh lẽo, từng chút, từng chút một đứng thẳng dậy.
Tôi không khóc, cũng không sụp đổ.
Tôi nhìn Vương Kiến Quốc bên trong cánh cửa, nhìn mẹ của Triệu Khả Hân bên ngoài cánh cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cực kỳ lạnh lẽo.
“Các người tưởng rằng, cửa đóng lại rồi là chuyện này kết thúc sao?”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lại tỏa ra một sự bình tĩnh đến mức rợn người.
Vương Kiến Quốc đứng bên trong cau mày: “Cô còn muốn làm cái gì? Tôi cảnh cáo cô, không cút đi tôi báo cảnh sát bắt cô đấy!”
“Không cần ông báo.”
Tôi lục tìm điện thoại trong đống quần áo lúc nãy bị ném đi.
Vì ban nãy ném quá vội nên màn hình đã vỡ nát, nhưng vẫn còn sáng.

