Cầu thang không có camera giám sát, chẳng ai biết rốt cuộc là ai đã vứt hai đứa bé đi.

Mà hai đứa trẻ này lại không có hồ sơ sinh ra, muốn tìm cha mẹ chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Có lẽ Lý Vân cũng nghĩ như vậy, chắc chắn cảnh sát sẽ không lần ra đến đầu cô ta.

Nhưng trùng hợp thay, chứng cứ từ lâu đã được tôi đưa đến tận tay cảnh sát.

Không đến hai tiếng sau, cảnh sát đã mang theo một đoạn video quay lén tìm được Lý Vân.

Đoạn video là do một tên quay lén vì muốn chụp đôi uyên ương vụng trộm mà vô tình quay được, ghi lại chi tiết toàn bộ quá trình Lý Vân sinh con.

Trùng hợp thay, Lý Vân cũng sinh đôi.

Chiều hôm đó, Lý Vân đã bị đưa đi cùng hai đứa trẻ để làm giám định huyết thống khẩn cấp, kết quả cho thấy cô ta chính là mẹ ruột của bọn trẻ.

Khi biết tin này, tôi đang ở trong phòng bệnh chơi với cháu trai nhỏ, đồng nghiệp hào hứng chạy tới hóng chuyện với tôi.

【Nghe nói Lý Vân ở đồn cảnh sát vừa khóc vừa làm loạn, sống chết không chịu nhận hai đứa trẻ này, cảnh sát còn cảnh cáo cô ta nếu không nuôi con đàng hoàng thì sẽ kiện tội vứt bỏ con!】

【Sau này cảnh sát cũng sẽ theo dõi, một khi Lý Vân lại có ý định vứt bỏ con, bọn họ sẽ bắt cô ta vào!】

Nghe tin này, khóe môi tôi lạnh lùng cong lên.

Đời này, cứ để Lý Vân tự mình gánh chịu đủ mọi hành vi ác độc của hai đứa nghiệt chủng đó đi!

Chương 6

Lý Vân xuất hiện lại trong bệnh viện là một tuần sau, tôi đã trở về vị trí làm việc.

Trùng hợp thay, hai đứa con của Lý Vân đều nằm ở phòng sơ sinh do tôi phụ trách.

Sắc mặt Lý Vân tiều tụy vô cùng, mới mười tám tuổi mà trông như một cây cải thối héo rũ.

Tôi an ủi cô ta: 【Khó khăn trước mắt đều chỉ là tạm thời, đợi hai đứa trẻ lớn lên, cô sẽ có ngày được hưởng phúc thôi!】

Tôi nói dối. Một đứa bệnh tật, một đứa Siêu Hùng, khó khăn về sau của Lý Vân là vĩnh viễn.

Lý Vân cười còn khó coi hơn cả khóc: 【Chị Na Na, ai cũng nói tôi chưa cưới đã có thai rồi lại bỏ rơi con, đến cả súc sinh cũng không bằng, chị sẽ không coi thường tôi chứ?】

Tôi mỉm cười dịu dàng: 【Sao có thể chứ? Chỉ cần cô nuôi dạy hai đứa trẻ thật tốt, cô sẽ là người mẹ tốt nhất trên đời, đến lúc đó mọi lời bôi nhọ đều sẽ tự sụp đổ thôi!】

【Hơn nữa, cô sinh liền hai đứa con trai, bạn trai cô chắc chắn vui lắm nhỉ? Cô là công thần nối dõi đấy, bạn trai cô không thưởng gì cho cô sao?】

Nghe tôi nhắc đến bạn trai, trên mặt Lý Vân thoáng hiện lên một tia không tự nhiên, nhưng rất nhanh đã bị vẻ âm độc thay thế.

【Đương nhiên rồi, người đàn ông của tôi rất yêu tôi!】

Mấy ngày sau đó Lý Vân đều ở trong phòng bệnh chăm sóc con, vài lần bóng gió hỏi tôi hôm đứa trẻ bị phát hiện ở cầu thang, tôi đã làm gì.

Đều bị tôi qua loa cho qua. Dù sao lúc đứa trẻ bị phát hiện, tôi đang ở cùng cô ta tại quầy y tá.

Tôi không còn sức để chú ý đến Lý Vân, bởi vì bạn trai tôi, Tô Hữu Vi, đột nhiên tìm đến tôi.

Nếu không phải hắn đột ngột gọi điện cho tôi, tôi suýt nữa quên mất mình còn có một người bạn trai.

Kiếp trước, để chữa bệnh cho tên nghiệt chủng kia, nhà chúng tôi đã tán gia bại sản, lúc khó khăn nhất đến cả mì nước suông ba đồng cũng phải chia nhau ăn.

Tôi đi tìm Tô Hữu Vi mượn năm trăm tệ, lại bị hắn tát cho một cái ngay trước mặt mọi người, nói tôi vì lừa tiền mà mặt mũi cũng không cần.

Cái tát ấy làm tôi sững sờ.

Tô Hữu Vi là người có thành tích xuất sắc thi ra từ thị trấn, ngoài việc học thuộc lòng làm bài tập ra thì chẳng biết gì khác. Công việc của hắn là do cha mẹ tôi giúp tìm, tiền sinh hoạt cũng là tôi chu cấp.

Tôi nuôi nấng một kẻ đàn ông nhà quê như hắn, chiều chuộng đến mức còn sung sướng hơn cả cậu ấm nhà giàu, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy.

Từ sau đó hắn liền biến mất hoàn toàn, cho đến chết, tôi cũng không còn gặp lại hắn nữa.