“Đồng chí cảnh sát, mọi người đến đúng lúc quá! Người phụ nữ này là kẻ lừa đảo trên mạng, đã lừa chúng tôi năm triệu!”
“Bây giờ cô ta còn muốn làm giấy tờ giả giả câm để trốn tội, các anh mau bắt cô ta lại đi!”
Cảnh sát nhìn giấy chứng nhận khuyết tật dưới đất một lượt, cúi xuống nhặt lên mở ra xem.
Anh ta quay sang nhìn tôi: “Cô là Lâm Vi?”
Tôi gật đầu, chỉ chỉ vào cổ họng mình, rồi xua tay.
Sau đó tôi gõ một dòng chữ trên điện thoại đưa cho cảnh sát.
【Tôi bị tổn thương dây thanh bẩm sinh, bệnh viện thành phố có đầy đủ hồ sơ khám chữa của tôi. Giấy này là thật.】
Cảnh sát đối chiếu ảnh trên giấy tờ và con dấu chống giả.
“Giấy tờ là thật.” Cảnh sát quay sang Cố Trạch, “Các anh nói cô ấy lừa đảo, có bằng chứng gì?”
Cố Trạch sốt ruột, lôi điện thoại ra mở giao diện game.
“Đồng chí cảnh sát, chính là tài khoản game này! Cô ta trong game ngày nào cũng mở voice quyến rũ tôi, lừa tôi mua nhà mua xe cho cô ta.”
“Vừa nãy cô ta thanh toán ở siêu thị, cái giọng đó y hệt trong game luôn!”
Cảnh sát nhận điện thoại, nhìn một cái.
“Chỉ dựa vào giọng nói giống nhau thì không thể định tội.” Cảnh sát nói, “Các anh còn chứng cứ khác không?”
Sắc mặt Cố Trạch xanh mét.
Chu Na bỗng hét lên bên cạnh: “Tra IP đi! Đồng chí cảnh sát, trong game có thể nhìn thấy IP đăng nhập!”
Cảnh sát mở trang thông tin tài khoản.
“Lần đăng nhập cuối cùng là mười phút trước, địa chỉ IP hiển thị…” Cảnh sát ngừng một chút, ngẩng đầu nhìn xung quanh, “Ngay gần siêu thị này.”
Cố Trạch lập tức hăng lên.
“Nghe thấy chưa! Mười phút trước cô ta còn ở ngay siêu thị này!”
“Cô còn dám nói không phải cô!”
Chu Na nhân lúc tôi không chú ý, bất ngờ lao tới, giật phắt điện thoại trong tay tôi.
“Trả điện thoại cho tôi!” Tôi gào lên trong im lặng, muốn giật lại.
Chu Na đá tôi ngã lăn xuống đất.
“Đồng chí cảnh sát, xem điện thoại của cô ta đi!”
Cô ta cưỡng ép dùng vân tay của tôi mở khóa màn hình, ngón tay lướt nhanh trên giao diện.
Đột nhiên, cô ta dừng tay lại, giơ màn hình điện thoại lên và bật ra một tràng cười chói tai.
“Tìm thấy rồi! Chính là trò chơi này!”
Cảnh sát cầm lấy điện thoại.
Trên màn hình, ứng dụng game có tên “Tiên Đồ” đang chạy ở chế độ nền.
Bấm vào xem, tài khoản rõ ràng vẫn đang trong trạng thái đăng nhập.
Mà ID game ấy, lại y hệt tài khoản lừa đảo trong điện thoại của Cố Trạch.
3
Đám đông lập tức nổ tung.
“Bằng chứng như núi rồi! Tài khoản game còn đăng nhập trên điện thoại cô ta nữa cơ mà!”
“Nãy còn giả vờ đáng thương, lôi giấy chứng nhận khuyết tật ra lừa người, đúng là độc phụ!”
“Đồng chí cảnh sát, mau bắt cô ta lại đi! Đừng để cô ta chạy mất!”
Bà cô kia lại một lần nữa nhảy ra, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi ầm lên: “Tôi đã nói rồi mà, nhìn mặt nó đã thấy đúng kiểu hồ ly tinh! Câm thì sao chứ? Câm vẫn có thể lên mạng phát giọng nói đi lừa người!”
Chu Na đắc ý nhìn tôi, khóe môi gần như ngoác đến tận mang tai.
“Câm á? Tôi thấy cô là đang dùng máy đổi giọng giả vờ thôi!”
“Anh Trạch, tôi đã nói cô ta là loại đào mỏ rồi mà, anh còn không tin.”
Cố Trạch chết trân nhìn chằm chằm màn hình điện thoại của tôi, nghiến răng ken két.
“Con mẹ nó, cô còn gì để nói?” Hắn bước tới, tung một cú đá mạnh vào sườn tôi.
Một cơn đau dữ dội ập tới, tôi co người ngã quỵ trên mặt đất, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt cả lưng.
“Đồng chí cảnh sát, chứng cứ rõ rành rành rồi, giờ có thể bắt người được chưa?” Cố Trạch quay sang quát cảnh sát.
Cảnh sát cau mày, cất điện thoại của tôi đi.
“Lâm Vi, hiện giờ cô đang bị tình nghi một vụ lừa đảo trị giá năm triệu.” Cảnh sát lấy còng tay ra, “Mời cô theo chúng tôi về đồn để phối hợp điều tra.”
Tôi cố chịu cơn đau nhói ở sườn, chống hai tay xuống đất rồi gượng đứng dậy.
Tôi không đưa tay ra nhận còng.

