Nếu trong thùng là hàng giả, vậy thì chính người của kho giám sát các người đã đánh tráo hàng thật của tôi!”
Vòng lặp logic chết chóc đã khóa chặt ngay tại khoảnh khắc này.
Tôn Đại Khánh như bị sét đánh ngang tai, đứng chết trân tại chỗ.
Khuôn mặt đỏ gay vì tức giận ban nãy đang lấy tốc độ mắt thường cũng thấy được mà rút cạn máu, trở nên trắng bệch.
Đám đông trong sảnh đâu có ngu, mọi chuyện xảy ra nãy giờ họ đều thu vào tầm mắt.
Tiếng ồ lên kinh ngạc và những lời bàn tán bắt đầu bùng nổ.
“Đệt, ông anh này khét lẹt luôn! Dùng chiêu này để phản sát à?”
“Đỉnh vl! Mày phạt tao 10 triệu thuế, tao đòi mày 30 triệu tiền hàng. Hàng biến mất thì là mày ăn cắp!”
“Chuẩn mẹ rồi, hóa đơn có mộc đỏ của hải quan chứng nhận cơ mà, đâu thể nói đùa là đùa được?”
Nghe những lời bàn tán xung quanh, mồ hôi lạnh trên trán Tôn Đại Khánh thi nhau rỏ xuống tong tỏng.
Gã rốt cuộc cũng nhận ra cái tờ biên lai gã vừa in để ép tôi nộp tiền, giờ đã biến thành sợi thòng lọng siết chặt cổ gã.
“Từ… Từ Dương… anh bình tĩnh đã.”
Giọng gã bắt đầu run rẩy, cái thái độ ngông cuồng bốc hơi sạch sành sanh, thậm chí còn mang theo chút van nài, “Chuyện này có hiểu lầm. Hệ thống… hệ thống có thể thực sự đã bị lỗi nhỏ. Thế này đi, 10 triệu tệ tiền thuế của anh, tôi lập tức làm thủ tục hoàn trả lại cho anh, chuyện này coi như bỏ qua, được không?”
“Hoàn tiền?”
Tôi nhìn cái bộ dạng của gã, chỉ thấy buồn nôn.
Mới 2 tiếng trước thôi, tôi khúm núm như thằng cháu cầu xin gã kiểm tra lại hàng, gã ngồi trên cao vỗ ngực bảo tôi “hệ thống không bao giờ sai”, “không nộp tiền thì niêm phong xưởng”.
Bây giờ tiền vào tài khoản chúng nó rồi, cảnh sát cũng gọi rồi, gã lại bảo tôi là hệ thống bị lỗi?
“Muộn rồi.”
Tôi lạnh lùng nhìn gã, “Tôi đã nộp thuế xong xuôi, lô hàng 30 triệu tệ này chính là tài sản hợp pháp của tôi. Hôm nay nếu không thấy 50 cái túi thật đó, chuyện này chúng ta cứ ra tòa mà nói chuyện từ từ!”
5
Chưa đầy 10 phút sau, tiếng còi hụ đinh tai nhức óc của xe cảnh sát vang lên bên ngoài kho giám sát.
Đây không phải là tranh chấp dân sự bình thường. Vụ án trộm cắp, đánh tráo tài sản trong khu vực giám sát trọng điểm lên tới 30 triệu tệ, nhân viên trực ban đã báo cáo thẳng lên Đội Cảnh sát Kinh tế thành phố và Phân cục Chống buôn lậu Hải quan.
Cửa lớn bị đẩy bung ra, mười mấy cảnh sát vũ trang đầy đủ cùng vài quan chức mặc sắc phục hải quan cấp cao bước nhanh vào sảnh, lập tức phong tỏa mọi lối ra vào.
Người dẫn đầu là Cục phó Châu của Cục Chống buôn lậu, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao.
“Ai báo án? Có chuyện gì?”
Cục phó Châu đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở tờ giấy tôi đang giơ lên cao.
Tôi lập tức bước tới, đưa tờ biên lai nộp thuế và lịch sử chuyển khoản trừ tiền của ngân hàng cho ông ấy.
“Cục phó Châu, là tôi báo án. Tôi vừa thực hiện thông quan hợp pháp một lô hàng hiệu xa xỉ tổng trị giá 30 triệu tệ tại đây, và đã nộp 10 triệu tệ tiền thuế hải quan. Đây là chứng từ xuất hàng chính thức do họ cấp. Nhưng tôi nghi ngờ, túi thật của tôi đã bị nhân viên trong kho đánh tráo mất rồi!”
Cục phó Châu nhận lấy tờ biên lai, chỉ liếc nhìn số tiền và con dấu đỏ chót trên đó, đôi lông mày lập tức nhíu chặt lại.
Ông quay sang nhìn Tôn Đại Khánh đang run như cầy sấy bên cạnh.
“Tôn Đại Khánh, cậu là quản lý ca trực. Đơn này là cậu duyệt?”
“Cục phó Châu… Cục phó Châu nghe tôi giải thích…”
Hai chân Tôn Đại Khánh nhũn ra, gần như phải vịn vào quầy kính mới đứng vững, “Cái… cái này chỉ là hiểu lầm thôi! Túi của anh ta chỉ là túi da bình thường, căn bản không có giá trị gì hết!”
“Túi da bình thường?”

