Thẩm Thanh Nhu quỳ bên cạnh hắn, trên mặt là sự đắc ý không giấu nổi.

Ta quỳ sau bọn họ, cách xa hai bước chân, giữ đúng quy củ của thiếp thất.

Lý công công mở cuộn thánh chỉ minh hoàng ra, hắng giọng, thanh âm the thé vang vọng khắp tiền sảnh:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết…”

Những lời khách sáo mở đầu dài dòng và vô vị.

Ta thấy Thẩm Thanh Nhu ưỡn thẳng lưng lên thêm một chút.

Cho đến khi Lý công công đọc đến chỗ quan trọng.

“Nay nghe nói Thái phó Cố Hoài An và Đích nữ phủ Tướng quân Thẩm thị Tri Ý, tình đầu ý hợp, vốn là trời sinh một đôi. Nhiên chuyện tốt nhiều trắc trở, khiến hữu tình nhân chưa thành quyến thuộc, trẫm trong lòng vô cùng tiếc nuối.”

Nghe đến đây, thân hình Cố Hoài An cứng đờ.

Sắc mặt Thẩm Thanh Nhu cũng khẽ biến đổi.

Ta vẫn cúi đầu, bình thản lắng nghe.

Giọng Lý công công vẫn tiếp tục vang lên.

“Để thành toàn mỹ ý, trẫm đặc biệt hạ chỉ này, tứ hôn cho Thẩm thị Tri Ý…”

Trái tim tất cả mọi người đều vọt lên tận cổ họng.

Tứ hôn?

Tứ hôn cho ta?

Tứ hôn cho ai?

Hơi thở của Cố Hoài An rõ ràng trở nên dồn dập.

Hắn đột ngột quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.

Lý công công cuối cùng cũng đọc ra mấy chữ cuối cùng.

“…làm Trắc phi của Đông cung Thái tử, chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn lễ, khâm thử.”

Tiếng dứt, cả sảnh đường tĩnh lặng như tờ.

Kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Ta chậm rãi ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt tràn ngập chấn kinh, phẫn nộ cùng sự xa lạ tột độ của Cố Hoài An.

Hắn nhìn ta, sắc mặt trắng bệch, tựa như đây là lần đầu tiên mới quen biết ta.

03

“Thẩm Tri Ý!”

Lý công công chân trước vừa đi, tiếng gầm thét của Cố Hoài An đã nổ tung giữa sảnh.

Hắn lao một bước đến trước mặt ta, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao trừng trừng, như thể muốn nuốt sống ta vào bụng.

“Thế này là sao?”

“Nàng tốt nhất nên cho ta một lời giải thích!”

Ta bình thản đứng đó, đối diện với ngọn lửa phẫn nộ ngập trời của hắn.

“Thái phó đại nhân, ngài đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu.”

“Nghe không hiểu?” Hắn giận quá hóa cười, dùng sức nắm chặt lấy cổ tay ta, lực đạo lớn đến mức dường như muốn bóp nát xương cốt ta, “Một đạo thánh chỉ, khiến nàng từ thiếp thất của ta, biến thành Trắc phi của Thái tử! Nàng nói cho ta biết, nàng nghe không hiểu?”

Cổ tay truyền đến cơn đau nhức nhối, nhưng ta đến cả lông mày cũng không nhíu một cái.

“Thánh ý khó dò, ta chỉ là một nữ nhân, làm sao hiểu được?”

“Còn giả vờ!”

Cố Hoài An gầm gừ, hắn cúi người xuống, gương mặt gần như kề sát vào mặt ta, giọng nói mang đầy hàn khí.

“Có phải nàng không? Có phải nàng đã tính toán sẵn mọi chuyện từ trước rồi không?”

“Tỷ tính kế phu quân?”

Thẩm Thanh Nhu lúc này mới hoàn hồn, nàng ta lao đến, khó tin mà nhìn ta.

“Tỷ tỷ! Sao tỷ có thể… sao tỷ có thể làm ra loại chuyện này?”

Nàng ta hình như đã quên mất, ngay ban nãy, nàng ta còn muốn ta phải xin lỗi nàng ta.

“Tỷ vì không muốn làm thiếp của phu quân, mà lại… lại đi câu dẫn Thái tử điện hạ?”

Lời của nàng ta thốt ra vừa gấp vừa lớn, tràn ngập ác ý suy đoán.

Quản gia và đám hạ nhân đều cúi gầm mặt, thở cũng không dám thở mạnh, nhưng tai thì đều vểnh lên nghe ngóng.

Ta nhìn đôi danh nghĩa phu thê trước mặt, một kẻ phẫn nộ, một kẻ bi thương, diễn trò thật sự vô cùng đặc sắc.

Ta dùng sức, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Cố Hoài An.

Nhưng hắn lại càng nắm chặt hơn.

“Buông tay.” Ta lạnh lùng nhả ra hai chữ.

“Nàng phải nói cho rõ ràng trước đã!”

“Nói cái gì?” Rốt cuộc ta cũng nâng mắt lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Nói ta đã cự tuyệt việc luân lạc làm thiếp thất của ngài ra sao, hay là nói ta làm thế nào để bảo toàn tôn nghiêm của Đích nữ phủ Tướng quân đây?”

Đồng tử của Cố Hoài An kịch liệt co rụt lại.

Lời của ta, không thể nghi ngờ chính là thừa nhận.