Lý Nhu có chút sững sờ, nhưng vẫn nghển cổ cãi lại:
“Chu Khải! Anh đúng là có tật giật mình! Vừa ăn cướp vừa la làng!”
“Tôi thấy anh chính là…”
Cô ta còn chưa nói xong thì cửa bị đẩy bật ra.
Một cảnh sát trẻ với vẻ mặt lo lắng chạy vào:
“Đội, Đội trưởng Tống! Không xong rồi!”
“Nạn nhân!”
Anh ta thở hổn hển, nói cũng không rõ ràng.
Đội trưởng Tống nhíu mày, hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Viên cảnh sát run run nói:
“Đã tìm thấy nạn nhân rồi!”
Nghe vậy, Đội trưởng Tống vội vàng truy hỏi:
“Tìm thấy ở đâu?”
“Thi thể còn nguyên vẹn không?”
Viên cảnh sát lắc đầu, tiếp tục nói:
“Không phải, là nạn nhân tự mình chạy đến đây!”
Chương 3
“Nạn nhân” Mạnh Phi chậm rãi bước vào cửa.
Trên mặt mang theo chút ngạc nhiên.
“Thưa đồng chí cảnh sát, nửa đêm gọi tôi tới làm gì vậy?”
“Tôi chỉ là qua nhà bạn trai đón Valentine thôi, như vậy cũng phạm pháp sao?”
Đội trưởng Tống giải thích cho cô ấy một lượt về sự việc.
Lúc này Mạnh Phi mới nhìn thấy tôi.
Cô ấy kinh ngạc xua tay.
“Không thể nào đâu, đồng chí cảnh sát, Chu Khải không thể làm ra chuyện như vậy!”
“Bình thường anh ấy đối xử với mọi người rất ôn hòa, còn thường cho mèo hoang gần công ty ăn.”
“Hơn nữa, tôi có bạn trai, sao có thể là vợ anh ấy được?”
Đội trưởng Tống nhíu mày gật đầu, xác nhận người trước mặt đúng là người trong bức ảnh.
Thấy không hỏi thêm được gì, chỉ đành để Mạnh Phi về trước.
Tôi thả lỏng hơn nhiều:
“Thấy chưa, đồng chí cảnh sát, tôi đã nói là tôi không có vợ, có thể cho tôi về được chưa?”
Mặt Lý Nhu lúc xanh lúc đỏ, nghiến răng nói:
“Cho dù cô ta không phải vợ anh thì sao? Tôi vẫn nghe thấy anh giết người!”
Bây giờ cứ nghe đến hai chữ “giết người” là tôi nổi nóng.
Vốn tưởng tan làm về nhà cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi cho tử tế.
Kết quả còn chưa kịp thay giày.
Đã bị bắt đến đây thẩm vấn một trận.
“Cô cứ nói tôi giết người, rốt cuộc tôi giết ai?”
Hai mắt Lý Nhu đỏ hoe, nhưng giọng nói vẫn kiên định.
“Anh giết ai, trong lòng anh tự biết rõ!”
Thấy Lý Nhu khăng khăng như vậy, Đội trưởng Tống chỉ có thể nhíu mày, lần nữa xác nhận:
“Cô Lý, trước đó cô nói khoảng mười giờ nghe thấy tiếng cãi vã từ nhà bên cạnh.”
“Cô chắc chắn tiếng đó là từ nhà Chu Khải truyền ra chứ?”
Lý Nhu gật đầu khẳng định.
“Chính là nhà anh ta.”
“Vì tôi cần livestream nên mới đặc biệt thuê căn nhà ở đây.”
“Tòa nhà này tỷ lệ người ở rất thấp, ngoài tôi và một cặp vợ chồng già ở tầng trên ra, chỉ còn mỗi nhà Chu Khải!”
Đội trưởng Tống có chút đau đầu, ông ta lấy ra đoạn camera giám sát vừa trích xuất được:
“Nhưng lúc đó, Chu Khải không có ở nhà, anh ta có chứng cứ ngoại phạm!”
Biểu cảm của Lý Nhu dần dần đông cứng lại, đầy vẻ không thể tin nổi.
“Không thể nào, tôi nghe rõ ràng lắm!”
Tôi chỉ vào đoạn camera trong tay Đội trưởng Tống.
“Cô mở to mắt ra mà nhìn đi, thời gian trên đó cũng rõ ràng rành rành.”
Lý Nhu đột ngột cao giọng.
“Không thể nào!”
Một lúc sau, cô ta nhìn về phía Đội trưởng Tống.
“Là các người!”
“Các người ngụy tạo chứng cứ để bao che cho anh ta!”
Đội trưởng Tống bất lực lên tiếng trấn an Lý Nhu.
“Cô Lý, xin cô bình tĩnh.”
“Nếu có đủ chứng cứ chứng minh là Chu Khải gây ra.”
“Chúng tôi nhất định sẽ xử lý công bằng theo pháp luật.”
“Nhưng với chứng cứ hiện tại cho thấy, Chu Khải không có nghi vấn gây án.”
Nói đến đây, Đội trưởng Tống dừng lại một chút.
“Hơn nữa, chúng tôi cũng không phát hiện bất kỳ dấu vết gây án nào trong nhà anh ta.”
Lý Nhu nhìn chằm chằm vào Đội trưởng Tống một lúc với vẻ không thể tin nổi, rồi đột nhiên bật cười.
“Anh nói vậy là có ý gì?”
“Ý anh là tôi nói dối, vu khống anh ta sao?”

