2
Cho đến khi ba tôi nói sau khi chết sẽ đem toàn bộ tài sản quyên góp cho tổ chức từ thiện, cô ta mới lộ sơ hở và định ra tay với ba.
Nhưng ba đã chuẩn bị sẵn, lột da từng nhát để báo thù cho tôi.
Nhìn ba tự thú vào tù, tôi khóc đến không thể kìm lại.
Tưởng rằng đời này như vậy là hết, không ngờ mở mắt ra lại quay về thời điểm tất cả còn chưa xảy ra.
Giọng bà nội lạnh như băng: “Cô luôn miệng nói thương Tiểu Bảo, nguyện chăm sóc nó cả đời, vậy mà bây giờ nó lại sống chết chưa rõ nằm trong bệnh viện! Cô phải cho tôi một lời giải thích!”
Giọng nói quen thuộc khiến tôi không khỏi toàn thân run rẩy.
Mở mắt choàng ra, thấy Lưu Thanh Thanh đang khóc lóc quỳ trước mặt bà nội:
“Lão phu nhân, tất cả là lỗi của con, là con sơ ý, con không biết mình có thai, lúc đó đột nhiên choáng váng nên lỡ mất thời điểm tốt nhất để kéo Tiểu Bảo lại.”
“Con không dám mong bà tha thứ, chỉ cầu xin bà cho con gặp Tiểu Bảo một lần.”
Bà nội không kiên nhẫn hất mí mắt:
“Tiểu Bảo tai qua nạn khỏi, một thứ xui xẻo như cô thì có tư cách gì gặp con bé?”
“Hồi đó chẳng phải cô luôn miệng nói mình không thể mang thai sao? Giờ lại có thai, chẳng lẽ là con hoang của người khác?”
Cảnh tượng quen thuộc đánh thức ký ức của tôi.
Đây chính là ngày Lưu Thanh Thanh đẩy tôi ngã lầu thành người thiểu năng.
Khi đó bà nội nổi giận định đuổi cô ta ra nước ngoài, còn sắp xếp người hành hạ cô ta.
Nhưng sau khi tôi tỉnh lại thì không nhớ gì cả, chỉ biết dì nhỏ Thanh Thanh đối xử rất tốt với tôi.
Thấy bà nội định đuổi dì nhỏ Thanh Thanh đi, tôi lập tức khóc lóc làm loạn.
Nghĩ đến những gì xảy ra sau khi giữ lại Lưu Thanh Thanh, tôi lập tức ngơ ngác nhìn bà nội:
“Các người là ai vậy?”
Vừa nghe tôi nói, Lưu Thanh Thanh liền căng thẳng, sợ tôi nói ra sự thật.
Nhưng rất nhanh cô ta phát hiện ánh mắt tôi ngây dại, lời nói cũng hơi ngọng ngịu.
Một suy đoán táo bạo hiện lên trong đầu cô ta, Lưu Thanh Thanh cố gắng vắt nước mắt lao tới mép giường tôi:
“Tiểu Bảo! Là dì đây! Dì Thanh Thanh của con nè, con không nhớ sao?”
Tôi nhìn cô ta đầy nghi hoặc, mãi không lên tiếng.
Khi Lưu Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, tôi liền dịu giọng mở miệng:
“Tất nhiên con nhớ dì rồi–”
Toàn thân Lưu Thanh Thanh lập tức cứng đờ, thậm chí còn run rẩy, nhưng vẫn cố gắng gượng cười với tôi.
Bà nội lập tức trừng mắt nhìn cô ta, rồi quay sang dịu dàng hỏi tôi: “Tiểu Bảo, cửa sổ cao như vậy, con còn nhớ sao lại ngã từ trên lầu xuống không?”
Trán Lưu Thanh Thanh toát mồ hôi như mưa, toàn thân run như cầy sấy.
Tôi giả vờ hồi tưởng, đến lúc Lưu Thanh Thanh sắp không chịu nổi muốn bỏ chạy thì bất ngờ lên tiếng:
“Không nhớ nữa, Tiểu Bảo chỉ biết dì nhỏ Thanh Thanh rất cố gắng kéo con lại, còn thấy dì nhỏ ngã xuống chảy máu nữa, hu hu hu, dì nhỏ có chết không?”
Lưu Thanh Thanh lập tức thở phào, rồi vắt ra nước mắt giả vờ nói: “Dù có phải hy sinh tính mạng vì Tiểu Bảo cũng không sao, dì nhỏ chỉ mong Tiểu Bảo khỏe mạnh hạnh phúc.”
Kiếp trước lúc này trong đầu tôi chỉ có hình bóng của Lưu Thanh Thanh, vừa mở mắt thấy bà nội nghiêm mặt liền sợ đến khóc òa.
Còn vừa khóc vừa đuổi bà nội đi.
Bà nội rất tổn thương, nhưng vì cảm xúc của tôi đành phải trốn trong bóng tối.
Lần này, tôi không như kiếp trước làm tổn thương bà nội, ngược lại còn ôm chặt lấy bà.
Nhìn bộ dạng cố gắng diễn kịch của Lưu Thanh Thanh, tôi không nhịn được cười thầm trong lòng.
Vạch trần cô ta ngay thì quá nhàm chán.
Nâng người ta lên đến đỉnh cao rồi đẩy ngã xuống vực sâu mới là thủ đoạn tàn nhẫn nhất.
Tôi muốn xem ai mới thật sự cao tay hơn.
Lúc này, ba đang ở nước ngoài bàn bạc thương vụ hàng trăm tỷ cuối cùng cũng đáp máy bay riêng đến bệnh viện.
Vừa thấy tôi yếu ớt nằm ngủ trên giường bệnh, ông lập tức nổi giận nhìn về phía Lưu Thanh Thanh:
“Sáng nay tôi mới ra nước ngoài, chưa đến năm tiếng, Tiểu Bảo đã bị thương thành ra thế này?”
Lưu Thanh Thanh ôm bụng giả vờ yếu ớt: “Đúng là do em sơ suất, lúc đưa tay cứu Tiểu Bảo thì đầu em hơi choáng nên không kéo kịp.”
Cô ta nhìn ba đầy mong chờ, hy vọng ông sẽ hỏi vì sao đột nhiên choáng.