【Nữ chính sắp đến phố này rồi, nam chính vẫn còn trong tay nữ phụ, cốt truyện này diễn kiểu gì đây!】
【Có phải cô ta định tiếp tục ngược đãi nam chính không?】
【Nữ phụ rốt cuộc khi nào mới vứt bỏ nam chính hả, sốt ruột chết đi được!】
Hừ!
Tôi còn chẳng có ý định chia tay, Chu Dư Hoài đang được nuôi tốt thế này, tôi nói là không cần nữa hồi nào? Mà đòi lại đây nhặt?
Tôi quyết định đợi nữ chính đi rồi mới ra ngoài tìm đồ ăn.
6
Vừa hay đến ngày thứ hai, bình luận bay nói nữ chính đã rời khỏi con phố này.
Thế là tôi thu dọn trang bị, dắt Chu Dư Hoài ra ngoài.
Sẵn tiện muốn tìm ít quần áo.
Anh bây giờ đã biết mặc đồ rồi, chỉ là lực tay hơi mạnh, hở chút là xé hỏng, ngày nào cũng mặc mấy mảnh vải rách rưới lắc lư trước mặt tôi.
Dù tôi cầm thú đến mức chưa định ra tay với một con zombie, nhưng vạn nhất thì sao.
Anh bây giờ nhìn qua rất gần với người bình thường rồi.
Các siêu thị xung quanh đều bị những người sống sót lục tung cả rồi, muốn tìm được đồ ăn thì phải đến một siêu thị lớn ở xa hơn.
Chưa đi được nửa đường, mấy con zombie lạ mặt đột nhiên lao ra định cắn tôi.
Chu Dư Hoài lập tức chắn trước mặt tôi, gào rống vào mặt tụi nó.
Trong đó có một con nhìn khá hung dữ, bị anh gào thì lùi lại một chút nhưng vẫn đuổi theo.
Tôi vừa phát động điện kích, vừa kéo Chu Dư Hoài chạy.
Tiếng lòng:
【Mình phải cắn chết cái thằng ngu đó! Nó dám hung dữ với Kha Kha!】
【Lại còn mắng mình là chó, thế mà lại bị một con người nuôi nhốt.】
【Nó thì biết cái gì? Zombie không có chủ nhân cô đơn biết bao nhiêu.】
Ngay lúc này, một nhóm người bỗng nhiên xông ra từ bên cạnh, vài chiêu đã đánh chết con zombie đó.
Tôi ngẩn ra, theo bản năng giấu Chu Dư Hoài ra sau lưng.
Bình luận bay lại phấn khích:
【Cô ấy thật sự đã cứu mạng nam chính! Cái gì gọi là định mệnh, chính là thế này đây!】
【Nữ phụ mau đưa nam chính cho nữ chính đi!】
Tôi liếc nhìn vũ khí trong tay nhóm người đó.
Tôi mà dám đưa, cái cô gọi là nữ chính kia chắc chắn không một súng bắn nát đầu anh sao?
Cô ta đi tới, đưa tay ra: “Chào bạn, mình tên Ôn Dung Ngộ. Hai bạn… chỉ có hai người thôi sao?”
Tôi gật đầu, nắm lấy tay cô ta: “Tôi là Hứa Kha Kha, đây là bạn trai tôi. Cảm ơn các bạn đã cứu chúng tôi.”
Đừng trách tại sao tôi không nói cho họ biết tên của Chu Dư Hoài.
Tôi chính là không muốn nói đó!
Ôn Dung Ngộ mỉm cười: “Có muốn gia nhập với tụi mình không?”
Một gã đàn ông bên cạnh cô ta huýt sáo với tôi một cái: “Hứa tiểu thư hóa ra còn có dị năng lôi điện nữa.”
Hắn nhìn sang Chu Dư Hoài, ánh mắt dừng lại ở mái tóc úp tô của anh một chút: “Đây là em trai cô à? Kiểu tóc của cậu ta… ngầu thật đấy.”
Chu Dư Hoài đứng sững tại chỗ.
Tiếng lòng:
【Hắn mù à? Sao mình lại là em trai được? Mình chỉ nhỏ hơn Kha Kha có hai tuổi thôi!】
【Dù lúc mới gặp mình đã khai gian tuổi, nói là lớn hơn cô ấy ba tuổi.】
【Ai bảo cô ấy không thích ‘phi công’ chứ?】
Tôi không muốn gia nhập với họ, chủ yếu là sợ Chu Dư Hoài bị phát hiện.
“Đây chẳng phải là đàn anh họ Chu sao?!”
Cô nàng bên cạnh kéo lấy tay áo Ôn Dung Ngộ, nói năng lộn xộn:
“Chị Ôn! Chẳng phải chị nói rất ngưỡng mộ người đàn anh năm hai đã lập công ty, năm tư đã quyên góp cho trường mình 50 triệu sao?”
“Chính là anh ấy! Chính là đàn anh Chu Dư Hoài!”
“Trong đại học anh ấy lợi hại lắm, mười phân vẹn mười, đẹp trai, lại còn giàu, đúng là nhân vật cấp bậc truyền thuyết luôn!”

