Cuối cùng cảnh sát cũng tới, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Trình Viễn ở bên ngoài cười gượng nói:

“Đồng chí cảnh sát, tôi là bạn trai của chủ nhà này. Cô ấy ở nhà nhưng mãi không mở cửa, tôi lo cô ấy xảy ra chuyện.”

Những người khác cũng phụ họa:

“Đúng đúng, chúng tôi chỉ sợ cô ấy xảy ra chuyện thôi.”

Cảnh sát không để ý tới bọn họ, trực tiếp gõ cửa.

Tôi dời ghế ra, cẩn thận mở cửa.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người nhà Trình Viễn.

Ai nấy đều cao to thô kệch. Nếu tôi mở cửa từ đầu thì thật sự không chống lại nổi.

Mẹ Trình Viễn và chị dâu anh ta thấy cửa mở, không nói hai lời liền xách hành lý định xông vào.

Bị cảnh sát chặn lại.

“Mấy người làm gì đấy!”

Giọng này còn nghiêm khắc hơn tiếng quát vừa rồi.

Mẹ Trình Viễn khựng lại.

Sau đó bà ta cười gượng:

“Đồng chí cảnh sát, bạn gái con trai tôi cuối cùng cũng mở cửa rồi. Chúng tôi vào nghỉ một chút thôi.”

Cảnh sát cũng tức giận:

“Nhà người khác mà bà nói vào là vào à? Chính cô ấy báo cảnh sát nói các người quấy rối.”

Chị dâu Trình Viễn cuống lên:

“Sao lại là quấy rối được? Đây là nhà bạn gái em trai tôi mà, đều là người một nhà cả.”

Trình Viễn cũng vội vàng nói:

“Đúng vậy, tôi thật sự là bạn trai cô ấy. Hơn nữa là cô ấy bảo tôi tới mà!”

Nói rồi anh ta đưa lịch sử trò chuyện cho cảnh sát xem.

Cảnh sát nhìn tôi. Tôi chỉ vào Trình Viễn, giải thích:

“Tôi chỉ bảo một mình anh ta tới, không biết anh ta dẫn theo nhiều người như vậy. Tôi không quen bọn họ.”

Trình Viễn hơi tức giận:

“Đều là người nhà anh mà. Gặp rồi chẳng phải quen sao?”

“Đúng đó, còn nhốt cả trưởng bối lẫn trẻ nhỏ ngoài cửa, đúng là không hiểu chuyện.”

Người nói câu này là hàng xóm tầng trên. Anh ta xuống xem náo nhiệt.

Tôi kiên quyết từ chối:

“Không được. Đây là nhà tôi, tôi không đồng ý cho người lạ vào. Hơn nữa tôi cũng đã nói rồi, mọi người có thể về nhà Trình Viễn hoặc đi khách sạn.”

Bố Trình Viễn lên tiếng:

“Ở khách sạn gì chứ? Lấy đâu ra tiền ở khách sạn? Chưa kết hôn đã lãng phí như vậy, thật không ra gì!”

Ai thèm kết hôn với nhà các người?

Tôi nhịn tức, lại nói:

“Vậy mọi người về nhà Trình Viễn ở chẳng phải xong sao?”

Anh trai anh ta thì hạ giọng mềm mỏng hơn một chút:

“Em gái à, chính em nói sợ chỗ Trình Viễn ở thấp dễ ngập nên mới bảo nó qua đây. Chúng tôi đều ở chung, đương nhiên phải cùng qua chứ. Em gái, em cho tất cả chúng tôi vào đi.”

Tôi tức đến bật cười, nói với Trình Viễn:

“Hóa ra tôi nói gì với anh, người nhà anh đều biết hết. Nhưng tôi lại không biết hôm nay họ muốn tới nhà tôi.

“Tóm lại, nhà tôi không hoan nghênh mọi người.

“Còn nữa, chúng ta kết thúc rồi. Đừng tới quấy rầy tôi nữa!”

9

Nghe thấy câu này, Trình Viễn sững sờ:

“Chỉ vì anh dẫn người nhà anh tới tránh bão hai ngày mà em muốn chia tay?”

Hàng xóm vẫn ở bên cạnh châm dầu vào lửa:

“Cậu trai trẻ, cô ta chẳng qua là chê nghèo thích giàu thôi. Cô ta coi thường nhà cậu đấy.”

Ánh mắt Trình Viễn nhìn tôi như sắp phun lửa:

“Em nhất định phải chọn đúng lúc này để chia tay đúng không? Trời bão, không tới nhà em thì chúng tôi đi đâu? Em muốn chúng tôi chết ngoài đường à?”

Cứ như thể lựa chọn ở khách sạn hoàn toàn không tồn tại trong đầu bọn họ vậy. Tôi bất lực xoa trán.

Cảnh sát cũng không nhìn nổi nữa:

“Được rồi. Cô gái không muốn cho các người ở nhà cô ấy. Các người không muốn về nhà mình thì tìm khách sạn ở tạm, hoặc tôi tìm cho các người một nhà nghỉ rẻ hơn.”

Nghe vậy, mẹ Trình Viễn ngồi phịch xuống đất, bắt đầu khóc lóc ăn vạ:

“Chúng tôi không đi! Dựa vào đâu cô ta nói chia tay là chia tay? Con trai tôi còn chưa đồng ý mà!

“Hôm nay tôi cứ ở đây, không đi đâu hết!”

Bố Trình Viễn cũng nói:

“Nhà nghỉ rẻ thì tồi tàn đến mức nào? Có phải chỗ cho người ở không? Hơn nữa chẳng phải vẫn tốn tiền à!”

Cảnh sát không để ý tới bọn họ, nhìn Trình Viễn:

“Anh dẫn người nhà anh đi đi. Nếu còn gây rối nữa, tôi chỉ có thể đưa các người về đồn.”

Người nhà Trình Viễn không hiểu, nhưng Trình Viễn thì biết.

Cứ tiếp tục gây chuyện sẽ không có lợi cho anh ta.

Nếu thật sự bị xử lý vì gây rối trật tự công cộng, công việc tốt hiện tại của anh ta cũng mất.

Anh ta mím môi, sau đó dẫn cả nhà rời đi.

Lúc đi, mẹ Trình Viễn vẫn gào khóc:

“Không còn thiên lý nữa! Cảnh sát chỉ giúp người thành phố!”

Nhưng đây không phải thôn làng nhà bọn họ, xung quanh không ai xem bà ta ăn vạ.

Cuối cùng đám người kia cũng đi rồi. Hàng xóm cũng bĩu môi quay về.

Tôi cảm ơn cảnh sát xong, đóng cửa lại, cuối cùng cũng thở phào.

Bọn họ sẽ không vào được nữa, tôi nghĩ mình cũng sẽ không chết.

Nhưng hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, tôi vẫn còn sợ hãi.

Vì vậy tôi gọi điện cho bạn thân, kể cho cô ấy nghe chuyện hôm nay.

Ai ngờ nghe xong, cô ấy lại nói:

“Ninh Ninh, hay là cậu chuyển qua chỗ tớ trước đi. Tớ thấy Trình Viễn đi quá nhanh, sau này có thể còn quay lại tìm cậu.

“Tớ cảm thấy anh ta không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc như vậy.”

10

Như để chứng minh câu nói ấy, rất nhanh sau đó, Trình Viễn lại gửi WeChat tới: