Lúc nào cũng là ảnh đại diện đen sì giống hệt nhau, lúc nào cũng tiêu tiền như nước mà quẹt quà khổng lồ,
làm cho đám cư dân mạng trong phòng livestream càng lúc càng tò mò.
Sau khi tôi liên tiếp đá tài khoản phụ thứ năm của anh ta ra ngoài.
Anh ta lại đổi nick vào lần nữa,
nhưng vừa mới vào, đã lập tức gõ ra một dòng chữ.
6
【Tôi thích Tiểu Trì, đang cố gắng theo đuổi cô ấy.】
Phòng livestream lập tức nổ tung.
Máu toàn thân tôi như đông cứng lại, nụ cười máy móc trên môi cũng đứng im tại chỗ.
Ngay sau đó,
nhà sản xuất trên nền tảng của tôi, Ôn Dụ, bỗng phát yêu cầu nối máy.
Đây là lần đầu tiên anh ấy lộ mặt,
cư dân mạng đều kêu quá đẹp trai, thi nhau bình luận khen ngợi:
【Khí chất người đàn ông của gia đình đỉnh thật!】
【Lại là tổng tài ở đâu ra thế này!】
Anh ấy dịu dàng mỉm cười giúp tôi giải vây,
【Chắc hẳn mọi người đều bị màn theo đuổi đầy tình sâu nghĩa nặng này cảm động rồi nhỉ, đây là tình tiết kiểu phim thần tượng mà công ty chúng tôi đặc biệt sắp xếp cho Tiểu Trì, chỉ là để tạo không khí thôi, mọi người tuyệt đối đừng coi là thật nhé.】
Vài câu ngắn gọn,
đã đè xuống lời của Tầm Tịch Xuyên.
Mắt thấy chuyện dần lắng xuống,
Ôn Dụ vừa trò chuyện với tôi mấy chuyện gia đình lặt vặt, vừa quan tâm đến cổ họng của tôi,
lại nhắc tới,
【Con mèo nhà em không phải rất thích ăn cám mèo nhà anh à, anh đã mua giúp em một túi, ngày mai sẽ giao tới tận cửa.】
Đám cư dân mạng lại lao vào một cuộc hóng chuyện mới.
Trong màn hình bình luận, đầy một loạt 【phát cẩu lương rồi!】
Nhiệt độ của Tầm Tịch Xuyên nhanh chóng tan đi.
Nhưng ở đầu bên kia màn hình, mặt anh ta đã hoàn toàn sầm xuống.
Ảnh đại diện màu đen bật ra khỏi khung hình,
chỉ vài chữ ngắn ngủi, nhưng cũng đủ cảm nhận được cơn giận tràn ra khỏi màn hình,
【Trì Miểu, anh ta là ai.】
Tôi không trả lời tin nhắn của anh ta,
mà bắt đầu giới thiệu Ôn Dụ với cư dân mạng trong phòng live,
【Đây là nhà sản xuất của tôi, cũng là sếp của công ty tôi.】
【Tài khoản của tôi có thể phát triển được, anh ấy đã giúp tôi rất nhiều rất nhiều.】
Qua rất lâu,
Tầm Tịch Xuyên lại nhắn tới lần nữa,
【Xin lỗi Tiểu Trì, tôi không biết, mấy năm nay em đã phải chịu nhiều uất ức đến vậy.】
Tôi vốn không phải là người thích khóc,
ngay cả khi bị Tầm Tịch Xuyên bỏ rơi năm đó, tôi cũng không rơi nước mắt trước mặt anh ta.
Có lúc này, đầu mũi tôi lại đột nhiên chua xót vô cùng.
Những năm này,
rốt cuộc tôi đã sống thế nào đây, tôi không quên được.
Năm đó, sau màn náo loạn của Hứa Nặc,
Tầm Tịch Xuyên đã tiêu một trăm vạn doanh số, quản lý cửa hàng cũng không chút do dự mà sa thải tôi.
Khi ấy, toàn bộ số tiền tiết kiệm trên người tôi đều dùng để lo hậu sự cho bà ngoại,
mua một mảnh đất chôn cất trị giá năm mươi vạn.
Trên người tôi, đã không còn một xu dính túi.
Là Lâm Tình cưu mang tôi, cho tôi tá túc trong căn phòng thuê nhỏ của cô ấy.
Cô ấy ngủ trên giường, tôi ngủ dưới đất.
Lâm Tình đã thay tôi nghĩ cả một đêm, khuyên tôi dựa vào nền tảng chuyên môn của một nhà tư vấn tâm lý mà bắt đầu phát sóng trực tiếp tâm sự tình cảm vào ban đêm, không để lộ mặt.
Khi đó khuôn mặt tôi vẫn còn được công chúng nhận ra,
tôi không dám cược xem nếu đi làm bên ngoài thì có bị tấn công thân thể hay không,
đành phải cắn răng thử bắt đầu.
Nhưng tôi không phải đứa con được lưu lượng ưu ái.
Gần một năm trời, tôi suýt nữa đến cơm cũng không có mà ăn.
Cho đến một đêm nọ,
trong phòng livestream chỉ còn lại ba người.
Một là tôi, một là tài khoản phụ của Lâm Tình, còn một người là người qua đường.
Tôi vừa tự nói tự nghe, vừa bắt đầu kể về câu chuyện giữa tôi và Tầm Tịch Xuyên.
Người qua đường đó,
chính là Ôn Dụ.
7
Ôn Dụ đã nhìn trúng tôi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/ban-trai-cu-nap-20-trieu-chi-de-nghe-toi-noi-chia-tay/chuong-6/

