Tôi đã đi cùng Tầm Tịch Xuyên mười năm, trong những năm anh ta bị cha mẹ ruồng bỏ, bị kẻ thù bắt cóc ấy,

tôi đã liều cả mạng để cứu anh ta.

Khi đó trên người tôi trúng liền mười nhát dao, mất máu quá nhiều suýt nữa chết.

Anh ta bị tai nạn xe.

Tôi không chút do dự nằm lên bàn phẫu thuật, cho anh ta một quả thận.

Ngày chia tay,

tôi không nhận tấm séc,

thế mà anh ta lại cười nhạt một tiếng,

【Năm triệu còn chưa đủ, thận của em, đáng giá đến vậy à?】

4

Mất việc, mất hết tất cả người thân, tôi

bị trận bạo lực mạng này xóa tên khỏi ngành.

Là Tiểu Tình giới thiệu cho tôi một công việc, để tôi làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng xa xỉ, kiếm tiền sinh sống.

Lần gặp lại duy nhất sau chia tay,

là nửa năm trước,

cũng là lần đầu tiên tôi gặp Hứa Nặc được anh ta nâng niu như báu vật.

Tôi nhìn chằm chằm vào vết sẹo nâu sẫm trên mu bàn tay, ánh mắt có chút mơ hồ.

Khi đó Tầm Tịch Xuyên nắm tay người ta đi vào tiệm,

thấy sắc mặt tôi tái nhợt, cứng đờ đứng tại chỗ,

anh ta không có lấy nửa điểm phản ứng.

Ngược lại còn hết sức cưng chiều Hứa Nặc,

xoa đầu cô ta, cười nói thích gì cứ chọn.

Có lẽ là trực giác bẩm sinh của phụ nữ, Hứa Nặc đoán được tôi là ai,

cô ta bắt đầu cố tình làm khó tôi,

bắt tôi quỳ xuống phục vụ cô ta mang giày, đeo trang sức,

tay tôi vừa đưa tới, cô ta lại dùng gót giày cao tám phân, hung hăng giẫm lên mu bàn tay tôi.

【Cô làm sao vậy, làm tôi đau rồi!】

Mu bàn tay lập tức máu chảy đầm đìa, gót giày sắc nhọn trong nháy mắt đâm xuyên lòng bàn tay tôi.

Tôi đứng sững tại chỗ, quản lý cửa hàng cũng sợ ngây người.

Hứa Nặc lại đột nhiên nổi giận, vừa khóc vừa làm loạn, nói tôi làm cô ta đau,

【Không muốn làm thì cút! Làm bán hàng kiểu gì vậy, đuổi cô ta cho tôi!】

Tôi cúi đầu cầu xin, giải thích, muốn giữ lại nguồn sống khó khăn lắm mới có được này.

Nhưng Hứa Nặc lại tát mạnh tôi một cái,

【Cô là cái thá gì mà dám bắt tôi đổi ý?】

【Chồng tôi có thể mua cả cửa tiệm này, mà không đuổi được cô sao?】

Quản lý cửa hàng khó xử,

Tầm Tịch Xuyên lấy thẻ đen ra, mắt cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, lạnh nhạt nói,

【Quẹt thẻ.】

【Làm theo cô ấy.】

Quản lý cắn môi cười làm lành, quay đầu ái ngại nhìn tôi,

【Trì Miểu, cô bị đuổi việc rồi.】

【Tiền bồi thường, công ty sẽ trả cho cô.】

Tôi cúi đầu khom lưng, xin lỗi, rồi rời đi.

Ngay khoảnh khắc quay người ấy,

nước mắt rơi xuống ngực.

Mười năm tình yêu và tự tôn, tất cả đều vỡ nát.

Sau đó,

chúng tôi cũng không còn bất kỳ tin tức nào của nhau nữa.

Cho đến bây giờ,

cảnh tượng ấy vẫn đang từng lần từng lần lăng trì tôi.

Nhưng trái tim tôi từ lâu đã tê dại, không còn cảm thấy đau nữa.

【Tiểu Trì! Nhìn xuống dưới lầu kìa!】

Lâm Tình bỗng kinh hô,

tôi hoàn hồn nhìn ra ngoài cửa sổ,

trong màn đêm, dưới lầu đỗ một chiếc Maybach nổi bật.

Một bóng người tựa vào cửa xe, cô độc đứng trước xe,

điếu thuốc trong tay cháy đỏ, nhưng anh ta không hút,

cho đến khi đầu ngón tay bị bỏng, anh ta mới hoàn hồn, vò rối tóc,

lại hung hăng đấm mạnh vào thân xe,

Ngay giây sau,

anh ta mang theo sự quyết tuyệt như liều chết đánh cược tất cả, lao về phía cửa đơn nguyên.

【Tiểu Trì, không lẽ đó là!】

Lâm Tình trợn tròn mắt nhìn tôi.

Mười mấy giây sau,

cánh cửa bị gõ vang.

Một cái, rồi lại một cái.

Mang theo cảm xúc mất kiểm soát,

nện xuống rất mạnh.

Trong camera ngoài cửa,

là gương mặt Tầm Tịch Xuyên vừa bất an, vừa tràn đầy lưu luyến.

5

Tôi đứng trong nhà,

nhìn anh ta, người ngày thường lạnh lùng cứng rắn như băng, lúc này trong đáy mắt đã không còn nửa phần dáng vẻ quyết tuyệt ban đầu,

【Tiểu Trì, mở cửa được không.】

【Là tôi.】

Trên mặt Tầm Tịch Xuyên toàn là thấp thỏm,

đến cả hơi thở cũng được anh ta nén thật nhẹ.

Tôi không lên tiếng,