Cô ta xoa xoa bụng dưới của mình, đáy mắt tràn ngập vẻ đắc ý.
“Bùi tổng thật là lợi hại nha, chị nói xem nếu tôi mà mang thai… cái ghế Bùi phu nhân này, có phải là nên đổi chủ rồi không?”
Mang thai?
Tuyệt quá.
Nhìn khuôn mặt trẻ trung phô trương của cô ta, trong lòng tôi dâng lên niềm hưng phấn tột độ.
Tôi không lên tiếng, chỉ nở một nụ cười khổ sở, phục tùng đến mức gần như hèn mọn.
“Cô Tô nói đúng, Bùi tổng… quả thực yêu cô nhất.”
Dứt lời, tôi rút từ trong túi xách ra bản thỏa thuận để trống đó, cùng với tập hóa đơn vừa bị ném vào mặt, cung kính đưa đến trước mặt Tô Vãn.
“Cô Tô, vậy mấy bản báo cáo tài chính này phiền cô cũng nhờ Bùi tổng ký giúp nhé.”
Tô Vãn sững người một chút, rồi nhanh chóng cầm lấy, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
“Sớm biết điều như vậy có phải tốt không? Nữ chủ nhân của công ty này sớm muộn gì cũng là của tôi thôi.”
Có lẽ sự ngoan ngoãn của tôi làm Tô Vãn rất hài lòng, một lúc sau, Bùi Dịch Xuyên một tay ôm Tô Vãn, ném tập hóa đơn kẹp cùng hợp đồng đó đến trước mặt tôi.
Chỉ thấy trên đó có ba chữ… Bùi Dịch Xuyên.
Viết theo kiểu rồng bay phượng múa.
Chính xác là ký ngay trên tờ thỏa thuận chuyển nhượng ba mươi tư phần trăm cổ phần đó.
Lấy được rồi.
“À phải rồi…”
Bùi Dịch Xuyên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, như nhớ ra điều gì đó, tiện miệng nói:
“Phải rồi, ngày mai công ty tổ chức khám sức khỏe định kỳ cho quản lý cấp cao, người nhà đi cùng luôn, tôi cũng đăng ký cho Vãn Vãn rồi.”
Nói xong, anh ta quay sang nhìn Tô Vãn, dịu dàng nhéo cằm cô ta:
“Biết đâu lại có thai rồi cũng nên, bảo bối à, nhân tiện kiểm tra luôn.”
Chương 3
Khám sức khỏe, toàn diện.
Đầu óc tôi phút chốc như nổ tung.
Nếu ngày mai Bùi Dịch Xuyên đi lấy máu, báo cáo dương tính nhanh nhất là bốn mươi tám giờ sẽ có kết quả.
Với tính cách của anh ta, phản ứng đầu tiên sẽ không phải là sợ hãi, mà là nổi điên, là điều tra triệt để.
Điều tra nguồn lây nhiễm, điều tra những người xung quanh, điều tra dòng tiền, điều tra công ty…
Vậy thì số tiền hoán đổi cổ phần đợt cuối cùng mà tôi chưa kịp tẩu tán xong, sẽ bị phong tỏa chỉ trong một đêm.
Sáu mươi tám lần nhẫn nhục, năm năm bày mưu tính kế, tất cả sẽ đổ sông đổ biển.
Không thể để anh ta đi rút máu vào ngày mai.
Tuyệt đối không được.
Sáu giờ sáng hôm sau, tôi đứng trong bếp, lòng bàn tay nắm chặt một gói bột màu nâu.
Chiết xuất lá phan tả diệp, không màu không mùi, pha vào sữa ấm sẽ chỉ gây ra tiêu chảy dữ dội trong vài giờ, không thể tìm ra bất kỳ dấu vết nào.
Tôi đặt ly sữa lên tấm lót ly màu đen cố định của Bùi Dịch Xuyên.
Bảy năm rồi, thói quen của anh ta tôi còn rõ hơn cả chính anh ta.
Đúng bảy giờ, Bùi Dịch Xuyên xuống lầu, mặc vest chỉnh tề, ngồi xuống đúng giờ.
Nhưng tay anh ta vừa chạm vào thành ly…
“Dịch Xuyên!”
Tô Vãn đi dép bông chạy tới, ngồi phịch vào lòng Bùi Dịch Xuyên, làm nũng giật lấy ly sữa.
“Em cũng muốn uống cơ, em là nữ chủ nhân của cái nhà này, cái gì cũng phải để em dùng trước chứ.”
Cô ta cố ý nhìn tôi một cái, ngửa cổ uống cạn sạch ly sữa.
Tay tôi đang bưng đĩa trái cây, cứng đờ giữa không trung.
Quả nhiên, khi vừa ra khỏi cửa, sắc mặt Tô Vãn đã bắt đầu trắng bệch.
Xe vừa lên đường cao tốc, cô ta đột nhiên ôm bụng, mặt mày ngay lập tức đổ đầy mồ hôi hột.
“Dịch Xuyên… bụng em đau quá…”
Sắc mặt Bùi Dịch Xuyên lập tức biến đổi, ôm chặt lấy cô ta, hét lên với tài xế: “Quay đầu! Đến bệnh viện gần nhất!”
Tô Vãn nôn mửa ba lần, lần cuối cùng gần như ngất lịm đi trong vòng tay Bùi Dịch Xuyên.
Lúc anh ta ôm cô ta lao vào phòng cấp cứu, hốc mắt đã đỏ hoe.
Còn tôi, bị anh ta gọi điện thoại chửi mắng bắt đến đây.
“Lâm Thư, con mẹ nó cô ngay cả một bữa sáng cũng làm không xong? Có phải cô cố tình làm cô ấy tiêu chảy không hả!”

