Thẻ bảo hiểm y tế của bố tôi.
Bản photocopy chứng minh thư.
Và một cuốn sổ tiết kiệm cũ.
Cuốn sổ đó là tài khoản lương hưu của bố tôi.
Khi Triệu Mẫn “giúp ông sắp xếp”, cô ta có nhìn thấy không?
Tôi tiếp tục xem sao kê.
Tháng 8 năm 2022.
Ba tháng sau khi bố tôi qua đời.
Một khoản chuyển khoản.
120.000 tệ.
Từ tài khoản chung của chúng tôi chuyển đến một tài khoản lạ.
Tôi tra tên tài khoản đó.
Không quen.
Tôi tra tiếp.
Tài khoản đó —
Là một tài khoản đầu tư.
Chủ tài khoản: Triệu Mẫn.
120.000 tệ.
Tháng 10 năm 2022.
Lại một khoản.
150.000 tệ.
Cùng tài khoản đó.
Tháng 12 năm 2022.
180.000 tệ.
Tháng 1 năm 2023.
210.000 tệ.
Tháng 3 năm 2023.
170.000 tệ.
Năm khoản.
12 + 15 + 18 + 21 + 17.
830.000 tệ.
Tôi nhìn con số này rất lâu.
830.000.
Số tiền này từ đâu ra?
Tôi kiểm tra lại nhiều lần.
Đây không phải tiền lương hay thu nhập của chúng tôi.
Số tiền này —
Là của bố tôi.
Khi bố tôi qua đời, ông để lại một khoản bảo hiểm tai nạn.
Bồi thường 480.000 tệ.
Cộng thêm tiền tiết kiệm và số còn lại trong tài khoản lương hưu.
Khoảng 370.000.
Tổng cộng khoảng 850.000 tệ.
Lúc đó Tôn Kiến Quân nói để anh ta lo việc thừa kế.
Tôi đang lo tang lễ, không có tâm trí quản.
Tôi nói được.
Sau khi xử lý xong, anh ta nói với tôi:
“Tiền bố em để lại không nhiều, lặt vặt cộng lại hơn ba vạn một chút.”
Ba vạn.
Khi đó tôi tin.
850.000 biến thành 30.000.
Số còn lại 820.000 đi đâu?
Ngay trong năm khoản này.
Bị chia thành 12, 15, 18, 21, 17.
Trong năm tháng liên tiếp chuyển vào tài khoản đầu tư của Triệu Mẫn.
Tiền của bố tôi.
Cả đời bố tôi làm quản kho.
Lúc lương cao nhất cũng chỉ 4800 tệ một tháng.
Số tiền này ông tích góp từng chút một.
Dòng ghi sớm nhất trong sổ là năm 2003.
Hai mươi năm.
Ông tiết kiệm suốt hai mươi năm.
Rồi bị chia thành năm khoản.
Chuyển đi.
Tôi đặt tờ sao kê xuống.
Lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Sáu mươi bảy trang giấy trải đầy trên bàn.
Những vòng đỏ dày đặc.
Tôi không khóc.
Tôi đã lật từ năm 2011 đến năm 2023.
Mười hai năm.
Mỗi dòng bị đánh dấu đỏ đều là những thứ tôi không hề biết.
50.000.
194.000.
280.000.
830.000.
Cộng thêm ba khoản cuối cùng —
2 triệu.
1,5 triệu.
1,48 triệu.
Tôi vẫn chưa cộng tất cả lại.
Nhưng tôi biết.
Chắc chắn không chỉ có năm triệu.
Đêm hôm đó tôi không tính tổng.
Tôi xếp lại sáu mươi bảy trang sao kê theo thứ tự.
Cho vào một chiếc phong bì giấy màu nâu.
Sau đó tôi đi tắm.
Nằm trên giường.
Nhìn lên trần nhà.
Tôi không nghĩ đến những con số đó.
Tôi đang nghĩ đến bố tôi.
Trước khi qua đời, ông từng nắm tay tôi nói một câu.
“Lâm Lâm, bố chẳng để lại gì cho con.”
Lúc đó tôi tưởng ông muốn nói —
Ông không có tiền.
Bây giờ tôi mới biết.
Ông có.
Ông có 850.000.
Nhưng ông nghĩ —
Số tiền đó đã được giao cẩn thận cho tôi.
Khi ra đi, ông rất yên tâm.
Ông không biết.
5
Chuyển nhà là chuyện xảy ra một tháng sau đó.
Tôi rời khỏi căn nhà kia, một mình thuê một căn hộ hai phòng ngủ.
Ngày dọn nhà, tôi thu dọn di vật của bố.
Một chiếc vali da cũ, màu xanh xám, các góc đã mòn bạc.
Chiếc vali này theo bố tôi suốt ba mươi năm.
Khi còn trẻ ông dùng nó đi công tác.
Sau này không còn đi nữa thì dùng làm hộp đựng đồ.
Bên trong toàn là quần áo cũ, giấy tờ cũ, và vài món đồ từ thời tôi còn nhỏ.
Tôi chưa từng lục kỹ.
Khi bố mất, tôi chỉ mở nó một lần, lấy chứng minh thư và sổ hộ khẩu của ông để đi làm thủ tục.
Ngày chuyển nhà, khi chiếc vali được lấy xuống từ nóc tủ, có thứ gì đó rơi ra.
Một chiếc áo bông.
Áo bông cũ của bố tôi.
Loại áo màu xanh quân đội, cổ áo đã bạc màu vì mòn.
Tôi phủi bụi, định gấp lại bỏ vào.
Khi tay chạm vào lớp lót, tôi cảm thấy có thứ gì cứng cứng.
Một phong bì.
Được nhét trong lớp lót của chiếc áo.
Phong bì đã ngả vàng.

