Bài Vị Mang Tên Ta

Bài Vị Mang Tên Ta
  • Tác giả:
  • Thể Loại: Cổ Đại
  • Trạng Thái: Hoàn thành

Cha chinh chiến nơi biên ải suốt mười hai năm, trước khi lên đường đã giao ta cho di nương chăm sóc.

“Con từ nhỏ đã yếu ớt, lắm bệnh. Khí hậu ở kinh thành thích hợp dưỡng người nhất, cứ ở lại trong phủ an tâm điều dưỡng.”

Di nương sai hạ nhân đến báo với ta rằng trong thành đang bùng phát dịch bệnh, bên ngoài phủ không được yên ổn.

“Thân thể của tiểu thư không chịu được gió, cũng không thể tiếp xúc với ánh sáng. Tốt nhất nên ở trong Phật đường phía hậu viện, chép kinh cầu phúc.”

Ta đã chép kinh suốt mười hai năm.

Mỗi mùa, di nương đều đưa quần áo mới tới, nhưng tất cả đều là màu trắng thuần.

“Đại phu nói tiểu thư không được tiếp xúc với màu sắc rực rỡ, sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm thần.”

Ta không thiếu thứ gì trong chuyện ăn mặc và sinh hoạt, chỉ là không được phép bước ra khỏi cửa nhị môn.

Nha hoàn nói bên ngoài đang xảy ra chiến tranh, dân chạy nạn khắp nơi. Tiểu thư có thân phận thiên kim, tuyệt đối không thể tùy tiện lộ diện.

Ta tin.

Mãi đến kỳ thi mùa xuân năm nay, một thư sinh say rượu trèo nhầm tường.

Vừa nhìn thấy ta, hắn liền giật mình:

“Đây chẳng phải là… đích trưởng nữ đã chết của phủ tướng quân sao?”

Sau đó, ta mới biết cha ta căn bản không hề xuất chinh.

Ba năm trước, phủ tướng quân đã mở từ đường, trên bài vị khắc tên của ta.

Cha và di nương dẫn theo một đôi nhi nữ của bà ta sống trong chính viện, đối ngoại tuyên bố dưới gối tướng quân chỉ có hai nhi tử và một nữ nhi.

Khuê danh của ta từ lâu đã bị ghi vào danh sách những người đã chết trong gia phả.

Nếu đã như vậy, vậy thì cứ coi như ta đã chết đi.

Mười hai năm chép kinh, hẳn đã đủ để Phật tổ trả lại cho ta một mạng rồi.

Đăng nhập để theo dõi truyện này

[ultimatemember form_id="3840"]