“Tại sao bây giờ lại muốn khai trừ tôi? Tôi phải ăn nói với bố mẹ thế nào đây?”

Cán sự thể dục lúc này cũng hoảng, một chàng trai cao mét tám mà chân cũng hơi mềm nhũn.

“Nếu bố tôi biết tôi bị khai trừ, chắc chắn sẽ đánh chết tôi, phải làm sao đây?!”

Tuy lớp trưởng cũng không ngờ hiệu trưởng thật sự sẽ khai trừ bọn họ, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Các cậu yên tâm, hiệu trưởng chắc chắn chỉ dọa chúng ta thôi.”

“Chúng ta là hạt giống tốt của lớp tinh anh, nhà trường không thể khai trừ chúng ta được, còn trông cậy vào chúng ta nâng cao tỷ lệ đỗ đại học nữa mà.”

Nhưng lời trấn an của lớp trưởng không có tác dụng bao nhiêu.

Sau buổi lễ, chủ nhiệm phòng giáo vụ trực tiếp gọi ba người bọn họ tới.

“Tôi đã liên hệ phụ huynh của các em đến trước rồi, bây giờ đi làm thủ tục khai trừ đi.”

Tới lúc này, lớp trưởng mới ý thức được, không phải dọa người, chuyện khai trừ là thật.

Ba người bọn họ vậy mà thật sự bị khai trừ!

Nghĩ tới điều này, lớp trưởng vội vàng túm lấy tay áo của chủ nhiệm phòng giáo vụ.

“Thầy, thầy đang đùa đúng không? Dựa vào đâu mà khai trừ bọn em?”

“Xin lỗi cũng xin lỗi rồi, bản kiểm điểm cũng viết rồi, có cần làm tuyệt tình tới vậy không?”

Nhưng lớp trưởng còn chưa dứt lời, trước mặt đã có một đôi nam nữ trung niên đi tới.

Người đàn ông là kiểu tính tình nóng nảy, túm tóc lớp trưởng liền hung hăng tát cô ta một cái.

“Tống Kiều, nhìn chuyện tốt mày làm ở trường đi, làm mất hết mặt mũi của tao!”

Mẹ lớp trưởng cũng lập tức đi theo, dùng sức đá cô ta một cái.

“Đều là mày hại tao mất mặt theo, lúc đầu ly hôn không nhận mày là đúng!”

“Tao thấy chính là bố mày không dạy dỗ mày tử tế!”

“Liên quan gì tới tôi!” Bố lớp trưởng lập tức phản bác.

“Tuy quyền nuôi con nằm trong tay tôi, nhưng những gen tệ hại mà Tống Kiều di truyền đều là của bà, không liên quan tới tôi!”

Nói qua nói lại, bố mẹ lớp trưởng liền chỉ trích lẫn nhau ngay tại hiện trường, thậm chí còn có xu hướng xô đẩy nhau.

Cuối cùng lớp trưởng cũng sợ, cô ta sợ tới mức khóc òa lên, liều mạng chạy tới khuyên can.

“Bố mẹ, hai người bình tĩnh chút đi, đừng cãi nữa!”

Lúc này, có rất nhiều giáo viên và học sinh đều chứng kiến trò hề này, nhưng không ai tiến lên can ngăn.

Dù sao, bọn họ đều không muốn bị vạ lây.

Cuối cùng, bố lớp trưởng nói chắc như đinh đóng cột.

“Tống Kiều, mày đã làm ra chuyện như vậy, cũng không cần học lại để tham gia kỳ thi đại học nữa.”

“Trực tiếp về nhà ở một năm, sau khi trưởng thành thì vào nhà máy điện tử làm việc cho tao!”

“Con không đi! Bố! Con không muốn từ bỏ việc học! Con làm như vậy chỉ là để mọi người để ý tới con thôi!”

Dưới ánh mắt của mọi người, lớp trưởng gào khóc thảm thiết.

“Bố mẹ, sau khi hai người ly hôn, tuy quyền nuôi con thuộc về bố, nhưng bố không quản con, mẹ cũng chưa từng hỏi han con một câu, con thật sự quá muốn hai người chú ý tới con, cho nên mới…”

“Con không cố ý, con không muốn vào nhà máy, con muốn học hành tử tế!”

10

Nhưng cho dù lớp trưởng đã nói ra bí mật chôn sâu nhất, bố mẹ cô ta vẫn không có chút dao động nào.

“Muốn gây chú ý thì dùng cách này sao? Tống Kiều, thật không biết mày di truyền của ai nữa?”

Lớp trưởng luống cuống tay chân.

Cô ta nhìn quanh bốn phía, đối mắt với tôi trong đám đông.

Giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, lớp trưởng đột nhiên lao tới, túm lấy cánh tay tôi.

“Cô Chu, cô tới rồi, cô mau giúp em nói đỡ với bố mẹ, nói đỡ với nhà trường đi!”

“Em thật sự không cố ý, em không phải đứa trẻ xấu!”

“Xin lỗi, ban đầu em đối đầu với cô thật sự là để bố mẹ chú ý tới em.”

“Cô cũng biết tình hình nhà em mà, bố mẹ ly hôn rồi, không ai quản em, em chỉ có thể dùng cách này để khiến họ quan tâm tới em.”

“Em không cố ý gây phiền phức cho cô, cũng không cố ý đổi giáo viên chủ nhiệm, cô Chu, cô giúp em đi!”

Lớp trưởng khóc như hoa lê dính mưa, nhưng trong lòng tôi không gợn lên một chút sóng nào.

Tôi nhìn cô bé trước mặt.

Năm lớp mười, cô ta bị bệnh nặng một trận, là tôi nửa đêm đưa cô ta tới bệnh viện.

Khi bố mẹ cô ta quên gửi tiền sinh hoạt, là tôi dùng tiền lương của mình nạp tiền vào thẻ cơm cho cô ta.

Đối với học sinh này, có thể nói tôi đã dốc hết ruột gan.

Nhưng không ngờ, vào lúc tôi không biết, cô bé năm xưa đã sớm mục ruỗng.

Thấy lớp trưởng tới cầu xin tôi, cán sự học tập và cán sự thể dục cũng lập tức lao tới.

“Cô Chu, cầu xin cô, cô giúp chúng em nói đỡ với nhà trường đi, cô là người tốt với chúng em nhất!”

“Cô Chu, em đã hối hận rồi, em không nên đi theo lớp trưởng đối đầu với cô, em không muốn đổi giáo viên chủ nhiệm đâu!”

Nhưng tôi lại gỡ từng ngón tay của bọn họ ra, lùi về sau hai bước.

“Xin lỗi, quyết định khai trừ là do hiệu trưởng đưa ra, không liên quan gì tới tôi, tôi cũng không có bản lĩnh thay đổi quyết định này.”

“Hơn nữa, từ khoảnh khắc đổi giáo viên chủ nhiệm, các em đã không còn là học sinh của tôi nữa.”

“Sau này, vẫn nên tự cầu phúc đi.”

Để lại câu cuối cùng, tôi trực tiếp xoay người rời đi.

Sau lưng truyền tới tiếng gào khóc sụp đổ của ba người bọn họ.