Tôi nằm viện mười ngày, nhưng trong suốt thời gian đó không một ai trong gia đình đến thăm.
Thậm chí ngay ngày đầu tiên tôi xuất viện về nhà, bố mẹ đã yêu cầu tôi qu/ ỳ xuống xin lỗi cô em gái nuôi, nếu không thì đừng hòng bước vào nhà.
Thấy tôi đứng im không nhúc nhích, anh trai liền đ/ á mạnh một cái khiến tôi ngã lăn ra đất.
“Đừng có giả vờ đáng thương. Không hiểu sao tôi lại có một đứa em gái như cô.”
Cơn đau rát lan khắp bắp chân, tôi ngơ người.
Trong trí nhớ của tôi, tôi vừa mới từ bệnh viện về, vẫn còn là bệnh nhân.
Khi tôi nhìn bố mẹ với ánh mắt nghi ngờ, mẹ lại xông tới t/ át tôi một cái.
“An An, lần này con thật sự quá đáng.”
“Nếu con không muốn chúng ta đưa con trở lại đó, thì ngoan ngoãn xin lỗi em gái đi.”
Đưa trở lại?
À… thì ra là vậy.
Trong nháy mắt tôi hiểu ra.
Tôi đã bị b/ á/ n rồi.
Những người trước mặt tôi không phải cha mẹ, mà là những kẻ đã mua tôi về.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức ngoan ngoãn nói:
“Xin lỗi, tôi sai rồi.”
Bố mẹ đều sững lại.
Trong ấn tượng của họ, tính cách tôi từ trước đến nay cứng đầu và bướng bỉnh, chưa bao giờ dễ dàng cúi đầu nhận sai.
Trước đây họ từng đưa tôi vào một trường giáo dưỡng khép kín suốt ba năm.
Dù vậy tôi vẫn không chịu thừa nhận mình sai, cũng không chịu nói với Cố Dao một câu xin lỗi.
Vốn dĩ lần này họ đã tính sẵn:
Nếu tôi vẫn không chịu hối lỗi, họ sẽ tiếp tục đưa tôi trở lại trường giáo dưỡng.
Đến khi nào tôi chịu cúi đầu nhận sai, khi đó mới cho tôi về nhà.
Nhưng bây giờ thấy tôi chủ động xin lỗi, mẹ lại có chút không quen, chỉ lúng túng phẩy tay.
“Chịu nói sớm như vậy chẳng phải tốt hơn sao.”
“Đứa nhỏ này cũng thật là, cứ phải chọc người khác tức giận mới chịu.”
Tôi qu/ ỳ trên đất, cố gắng kìm lại ý muốn trợn mắt.
Trong lòng tự nhắc nhở mình:
Bình tĩnh.
Hiện tại tôi đang ở hang ổ của kẻ địch.
Người biết thức thời mới là người khôn ngoan.
Trước khi thu thập đủ chứng cứ, tôi phải án binh bất động, tuyệt đối không để những người trước mặt nhận ra điều bất thường.
Nếu không họ lại đưa tôi trở lại nơi đó, rơi vào tay bọn bu/ ô/ n ng/ ư/ ời lần nữa, lúc đó muốn chạy cũng khó.
Tôi âm thầm quan sát mấy người trước mặt.
Quần áo họ mặc hoàn toàn khác với bộ đồ cũ kỹ trên người tôi.
Nếu nói quần áo của tôi giống như hàng rẻ tiền mua online ba mươi mấy tệ,
thì quần áo họ mặc lại là hàng hiệu trong các cửa hàng lớn ở trung tâm thương mại.
Trong lòng tôi không nhịn được mà thầm chửi.
Quả nhiên tôi bị mua về để làm người hầu.
Đến một bộ quần áo tử tế họ cũng không nỡ mua cho tôi, thì có thể là gia đình tử tế gì chứ.
Thấy họ vẫn không cho tôi đứng dậy, tôi khẽ hỏi:
“Bố mẹ… con có thể đứng lên được chưa?”
Lúc này mẹ mới để ý rằng tôi vẫn còn qu/ ỳ dưới đất.
Bà vừa định bảo tôi đứng lên thì anh trai đã cắt ngang.
“Không được. Có tí khổ thế này mà cũng chịu không nổi à? Lúc trước Dao Dao suýt nữa bị cô hại ch/ ết đấy.”
Anh trai vừa nói xong, sắc mặt bố mẹ lập tức thay đổi.
Cố Dao đứng bên cạnh liền giả vờ dịu dàng nói:
“Không sao đâu bố mẹ. Dù em cũng không biết chị có thật lòng hối lỗi hay không.”
“Nhưng chị chịu nói với em một câu xin lỗi, em đã thấy rất mãn nguyện rồi.”
Nghe những lời đó, tôi tức đến mức suýt phun ra một ngụm má/ u.
Cái giọng điệu chua chát giả tạo ấy khiến tôi không nhịn được mà phản bác:
“Đúng đúng đúng. Một bệnh nhân vừa mới khỏi bệnh như tôi, qu/ ỳ trên nền xi măng xin lỗi cô vẫn chưa đủ chân thành.”
“Hay là cô muốn tôi q/ u/ ỳ ở đây đến chế/ t, m /ó/ c tim ra cho cô xem thì mới gọi là thật lòng?”
“Cô còn chút lương tâm nào không?”
Nói xong tôi lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Quả nhiên, ngay giây sau.
Chưa kịp để tôi giải thích, mẹ đã vung gậy đ/ á/ nh mạnh vào chân tôi.
Gương mặt bà đầy phẫn nộ, cứ như tôi vừa làm chuyện gì không thể tha thứ.
Thấy tôi trừng mắt nhìn bà, bà càng tức giận quát:
“Cố An, con còn dám tỏ ra tủi thân à? Đây là cái gọi là gia giáo của con sao? Con nói chuyện với em gái kiểu gì thế hả?”
“Bao nhiêu năm qua tôi dạy dỗ con thế nào?”
“Bây giờ con đang bày cái thái độ đó cho ai xem?”
Cây gậy liên tiếp gi/ á/ ng xuống chân tôi.
Tôi hận.
Hận bản thân bây giờ ngay cả một chiếc điện thoại cũng không có.
Không thể báo cảnh sát, cũng không thể quay video.
Tôi cố chịu đựng cơn đau buốt từ chân truyền lên, vừa lén dùng khóe mắt tìm kiếm xung quanh.
May mắn thay, công sức không uổng phí.
Tôi nhìn thấy một chiếc camera giám sát.
Một chiếc camera đang nhấp nháy đèn đỏ, vẫn hoạt động bình thường.
Tôi cố gắng gượng, từng chút một điều chỉnh tư thế, để toàn bộ quá trình mẹ đá/ nh tôi lọt rõ vào ống kính camera.
Dù sao cũng không thể để bị đ/ á/ nh vô ích được.
Sau này khi tôi báo cảnh sát, tất cả đều là chứng cứ.
Thấy tôi sắp ngất đi, anh trai khẽ nhíu mày.
Cố Dao cũng tiến lên kéo tay mẹ:
“Mẹ, đừng đ/ á/ nh nữa. Chị ấy cũng không cố ý đâu.”
Mẹ dừng tay, nhìn tôi với ánh mắt đầy chán ghét.
“Con nhìn em gái con đi, rồi nhìn lại bản thân mình.”
“Tuổi còn nhỏ mà tâm địa độc ác như vậy. Rốt cuộc chúng ta thiếu con cái gì?”
“Sao con cứ suốt ngày giành đồ của em gái. Rõ ràng chúng ta đâu có đối xử tệ với con.”
Tôi nhìn em gái, rồi lại nhìn bản thân mình.
Trong lòng thầm nghĩ:
Hàng chính hãng quả nhiên được đối xử tốt hơn hàng “ngoài luồng”.
Sợ mình lại chọc giận “bên mua”, tôi vận dụng toàn bộ khả năng diễn xuất trong đời, nức nở nói:
“Xin lỗi… em sai rồi, em thật sự sai rồi.”
“Em gái, em tha thứ cho chị đi.”
“Chị đảm bảo sau này sẽ không bao giờ giành đồ của em nữa.”
Có lẽ mẹ đã bị tôi làm cho mềm lòng, bà quay sang nhìn Cố Dao.
Cố Dao liền tỏ ra hiểu chuyện, bước tới trước mặt tôi.
Một tay đỡ tôi dậy, đồng thời cố ý để lộ chiếc vòng gỗ trên cổ tay.
Vì hành động của cô ta quá cố ý, nên tôi không nhịn được mà nhìn chiếc vòng đó thêm mấy lần.
Thấy vậy, Cố Dao cười khẩy một tiếng.
Tôi thì ngơ ngác.
Đây cũng đâu phải vòng vàng.
Rốt cuộc cô ta đang khoe khoang cái gì chứ?
Thấy tôi mãi không phản ứng, Cố Dao ghé sát tai tôi, giọng đầy mỉa mai không hề che giấu:
“Chị tưởng mình là ai chứ?”
Chẳng qua chỉ là đứa trẻ bị b/ ắ/ t c/ óc thôi.
Tôi lạnh lùng trả lời trong lòng như vậy.
Nhưng những chuyện vừa xảy ra đã dạy tôi một bài học:
lúc nào nên im lặng thì phải im lặng.
Trước khi cảnh sát tới, tôi sẽ không nói thêm một lời nào nữa.
Cố Dao không nhận ra sự lạnh lẽo trong ánh mắt tôi, vẫn tiếp tục uy hiếp:
“Chị à, tôi nói cho chị biết, tôi có rất nhiều cách để khiến bố mẹ đưa chị trở lại nơi đó.”
“Đồ bà ngoại để lại cho chị, tôi lỡ lấy cho chó chơi nên bị hỏng mất rồi. Chị sẽ không trách tôi chứ?”
“Bây giờ chỉ còn lại chiếc vòng gỗ này thôi. Tôi thấy nó khá đẹp. Chị tốt bụng như vậy, tặng cho tôi được không?”
Tôi nghi ngờ quay đầu nhìn Cố Dao.
Cô ta đang làm gì vậy?
Chẳng phải cả hai chúng tôi đều giống như thú cưng bị mua về sao, cần gì phải làm đến mức này?
Cố Dao dường như không hề nhận ra ánh mắt chán ghét của tôi. Trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng, nhưng tay lại nhéo mạnh vào cánh tay tôi.
Đau đến mức tôi lập tức trợn to mắt.
Cố Dao khiêu khích nhìn tôi cười.
Tôi nhìn một cái là hiểu ngay ý đồ của cô ta, nhưng cố tình không làm theo ý cô ta. Tôi cúi đầu lùi lại một bước, nhẹ giọng nói:
“Em gái, chuyện trước đây đều là lỗi của chị.”
“Em tốt bụng như vậy, chắc chắn sẽ tha thứ cho chị đúng không?”
“Nếu em thích chiếc vòng thì cứ giữ đi.”
Nụ cười trên mặt Cố Dao lập tức cứng lại, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Cô ta gần như bật thốt lên:
“Chị nói cái gì? Đây là chiếc vòng bà ngoại để lại cho chị, trước giờ chị quý nó nhất mà.”
Tôi cúi mắt xuống.
Di vật hay không di vật gì chứ.
Tôi mới là di vật quý giá nhất mà bà ngoại để lại.
Nếu là người thật lòng yêu thương tôi, khi nhìn thấy tôi vì một chiếc vòng mà bị người khác uy hiếp bắt nạt, họ chỉ có thể đau lòng và xót xa.
Nhưng món nợ này, tôi đã ghi nhớ rồi.
Vốn dĩ tôi còn đang lo không tìm được lý do để xử lý Cố Dao.
Giờ thì hay rồi.
Cô ta tự mang lý do đến trước mặt tôi.
Hành vi này của cô ta là trộm cắp, là vi phạm pháp luật.
Cứ chờ đi.
Cả nhà các người cùng vào tù cho đủ.
Nghĩ vậy, tôi khẽ nói:
“Không sao đâu. Chiếc vòng có quý giá đến đâu cũng không quan trọng bằng em gái.”
“Chỉ cần em vui là được, chị thế nào cũng không sao.”
Tôi càng nhún nhường, sắc mặt Cố Dao càng khó coi.
Ngay cả nụ cười trên môi cô ta cũng gần như không giữ nổi nữa.
Màn khiêu khích mà cô ta chuẩn bị kỹ lưỡng giống như đ/ ấ/ m vào bông, chẳng có chút tác dụng nào.
Ngược lại, bố mẹ và anh trai đứng bên cạnh lại rất hài lòng với dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện của tôi.
Tình hình đã đến mức này, dù Cố Dao có không cam tâm thế nào, cô ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng nói một câu tha thứ cho tôi.

