Hốc mắt tôi nóng lên, nhưng vẫn cười: “Thẩm Kiêu, tôi chỉ nói một lần, tôi không đẩy. Không tin thì ly hôn.”
Động tác anh khựng lại, buông tay đỡ Chu Lị, ánh mắt lộ ra thất vọng: “Đẩy thì đẩy rồi, anh cũng đâu làm gì em. Dùng ly hôn để uy hiếp anh, có ý nghĩa không?”
Đúng lúc đó Chu Lị rên lên một tiếng.
Thẩm Kiêu lập tức quay đầu: “Vệ sĩ! Đưa phu nhân về biệt thự trên núi, không có lệnh của tôi không được cho cô ấy xuống núi!”
Tôi trừng mắt không thể tin nổi nhìn anh, chưa kịp mở miệng đã bị hai người đàn ông lực lưỡng giữ chặt tay kéo đi.
Tôi bị giam lỏng trá hình trong biệt thự trên núi.
Suốt bảy ngày, ngoài người giúp việc mang cơm, không ai nói với tôi một câu.
Cho đến khi điện thoại rung lên, một số lạ gửi tới mấy tấm ảnh.
Trong căn phòng bao tối mờ, hai cơ thể gần như trần trụi tạo đủ tư thế, trong đó có một tấm nhìn rõ bụng Chu Lị hơi nhô lên.
Những bức ảnh khiêu dâm sống sờ sờ.
Bên dưới là dòng chữ: 【Lâm Uyển Âm, học đi. Đàn ông của cô ngay cả khi tôi mang thai cũng không nhịn được, nói cô như con cá chết, thật chẳng oan.】
【Hắn làm nhà tôi sụp đổ, lại bắt tôi về ngủ, cô nói rốt cuộc hắn hận tôi hay yêu tôi đến phát điên?】
Điện thoại rơi xuống đất.
Tôi lao vào nhà vệ sinh nôn đến trời đất quay cuồng.
Run rẩy chặn số, tôi nhìn chằm chằm cuốn lịch trên tường.
Còn ba ngày nữa.
Ba ngày sau thỏa thuận ly hôn có hiệu lực, tôi sẽ rời khỏi chiếc lồng này mãi mãi.
Ngày hôm sau tôi đang thu dọn hành lý thì Thẩm Kiêu đá tung cửa bước vào, ném điện thoại xuống bàn.
“Uyển Âm! Việc tốt em làm đây!”
Trên màn hình, những bức ảnh nhơ nhuốc đó lan truyền khắp mạng, tiêu đề chói mắt: 【Lão đại Thẩm cưỡng chiếm vợ cũ phá sản, làm tình trong hận thù】.
Mắt Thẩm Kiêu đỏ ngầu: “Em chụp lén? Còn tung lên mạng? Em biết gây cho anh bao nhiêu phiền phức không!”
“Mấy chỗ làm ăn đều bị kiểm tra! Kim chủ phía sau Chu Lị đã lên tiếng truy cứu đến cùng!”
“Sao em có thể ngu ngốc đến mức này, anh thật hối hận…”
“Hối hận cưới tôi?” Tôi nói nốt thay anh, tiếng cười khàn đặc: “‘Uyển Âm quá ngoan, trên giường không buông nổi. Chu Lị dù sao cũng từng lăn lộn chốn phong nguyệt, trò gì cũng chơi được, đủ vị.’… Những năm này, anh lén sau lưng tôi ngủ với cô ta bao nhiêu lần?”
“Để tôi bị che mắt, một bên nhìn tôi ngu ngốc quay đầu yêu anh, một bên cưỡng đoạt vợ cũ, anh có phải rất đắc ý không, Thẩm Kiêu!”
【Chương 6】
Sắc mặt anh cứng lại, thuộc hạ gõ cửa dồn dập: “Kiêu ca! Bên Chu Lị có người tới, nói đã tra ra nguồn ảnh, là gửi từ điện thoại của phu nhân!”
Ánh mắt Thẩm Kiêu lập tức lạnh hẳn, ra lệnh với người ngoài cửa: “Thông báo đội an ninh! Đưa phu nhân xuống tầng hầm kiểm điểm!”
Khi tôi bị hai tên thuộc hạ dẫn đi, anh hạ giọng: “Uyển Âm, là em tự chuốc lấy. Đừng đụng đến Lị Lị nữa.”
Ba ngày trong tầng hầm, như sống trong địa ngục.
Ngày được thả ra, tôi tưởng cơn ác mộng cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng vừa bước khỏi cổng biệt thự đã bị đánh ngất.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình bị ném lên bàn bài giữa đại sảnh sòng bạc, không mảnh vải che thân.
Tiếng chụp ảnh, tiếng huýt sáo xung quanh chói tai.
Tôi gào thét chạy về biệt thự, nhưng trên mạng đã bùng nổ hot search: 【Thẩm phu nhân nghi phát điên, công khai cầu hoan ở sòng bạc】.
Tôi biết là Chu Lị làm.
Cũng biết, Thẩm Kiêu đã ngầm cho phép.
Run rẩy đặt vé máy bay, nhờ luật sư lấy lại bản thỏa thuận ly hôn đã ký.
Khi đang đóng gói hành lý, vệ sĩ cầm điện thoại tới: “Phu nhân, Kiêu ca tìm cô.”
Trong ống nghe vang tiếng bạn thân anh cười ầm: “Kiêu ca đau lòng rồi à? Nhốt ba ngày đã vội tìm?”
“Món ăn nhà ăn lâu thì nhạt, nhưng thịt rừng bên ngoài ăn nhiều cũng hại người, vẫn phải về dưỡng dạ dày chứ!”
Thẩm Kiêu cười mắng một câu, rồi hạ giọng dịu lại: “Uyển Âm, em về nhà chưa? Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi nhìn mình tiều tụy trong gương, trong ánh mắt không còn nửa phần tình yêu dành cho Thẩm Kiêu.
Tôi khẽ nói: “Thẩm Kiêu, đời này anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa.”
Nói xong, tôi bình thản cúp máy, tháo thẻ SIM bẻ gãy.
Cánh cửa khẽ khép lại, cùng với tất cả yêu hận si mê của quá khứ, khóa lại phía sau.
Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không quay đầu nữa.

