Bố tôi bị đầu độc chết, tôi lập tức báo cảnh sát bắt đi người giúp việc thân cận là dì Vương.
Nhưng chồng tôi – Cố Hoài – lại một mực khẳng định dì Vương vô tội.
Anh ta còn lấy thân phận luật sư, kiên trì biện hộ cho bà ta suốt sáu năm.
Mỗi lần gặp tôi, dì Vương đều giả nhân giả nghĩa mà nắm chặt tay tôi:
“Tiểu thư, chồng cô thật sự là người tốt, anh ấy tin tôi. Tôi thật sự không hại cha cô đâu!”
Cuối cùng, anh ta còn giúp dì Vương thắng được vụ kiện cuối cùng mà tôi là nguyên đơn.
Về đến nhà, anh ta nói với tôi:
“Mọi chuyện đã qua rồi, anh không trách em nữa. Em cũng đừng để thù hận che mờ đôi mắt. Dì Vương đã nuôi anh khôn lớn, bà ấy không phải người xấu.”
Tôi mỉm cười, rót cho anh ta một ly rượu, cùng nâng cốc.
Đêm đó, tôi trói dì Vương lại, bắt bà ta uống thứ thuốc độc giống hệt trước ống kính camera.
Tôi nhìn đồng hồ, bình tĩnh đếm ngược:
“Chồng à, anh có sáu mươi phút, mang theo lọ thuốc giải duy nhất và di chúc thật đến đây, nếu không…”
Dì Vương sùi bọt mép, đau đớn co giật trên nền đất, ống kính lia cận cảnh gương mặt bà ta.
“Anh hãy chuẩn bị đi… để dự hai đám tang cùng lúc!”
1
Đường link livestream được phát tán qua kênh ẩn danh, chưa đầy mười phút, số người xem đã vượt qua một triệu.
Trong ống kính, dì Vương bị trói chặt trên ghế, khóe miệng sùi bọt trắng, cơ thể co giật dữ dội.
Còn tôi, cầm trong tay chiếc đồng hồ đếm ngược, mặt không chút biểu cảm đứng ngay phía sau bà ta.
Tất cả mọi người trước màn hình đều nín thở.
Người căng thẳng nhất, không ai khác, chính là chồng tôi – luật sư vàng, Cố Hoài.
“Thẩm Dao! Cái chết của bố em thật sự không liên quan đến dì Vương! Anh đã điều tra sáu năm rồi!”
Anh ta gào lên qua đường dây kết nối, gương mặt trên màn hình bị cơn giận và hoảng sợ bóp méo.
Tôi nhìn khuôn mặt điển trai ấy, khẽ nhếch môi cười lạnh:
“Thật sao? Vậy bản di chúc thật do chính tay bố tôi viết, anh đã điều tra ra chưa?”
Bình luận trong livestream lập tức bùng nổ:
【Người phụ nữ này điên rồi sao? Sáu năm kiện tụng, tòa án đã phán quyết rõ ràng, cô ta vẫn không chịu tin?】
【Đúng kiểu rối loạn nhân cách hoang tưởng rồi. Cứ khăng khăng cho rằng bảo mẫu là hung thủ thì mới yên tâm?】
【Chồng cô ta là Cố Hoài đấy! Huyền thoại trong giới luật sư! Anh ấy từ chối hết các vụ trị giá hàng chục triệu, không lấy một đồng để giúp bảo mẫu này suốt sáu năm. Tình nghĩa đó chẳng đủ chứng minh sao!】
Thấy dư luận nghiêng hẳn về phía mình, biểu cảm của Cố Hoài ổn định lại đôi chút.
Anh ta thẳng lưng, giọng nói càng thêm cứng cỏi:
“Thẩm Dao! Sự thật ở ngay trước mắt, chứng cứ sờ sờ. Anh không biết cái gọi là ‘di chúc thật’ mà em nhắc đến là thứ gì.
Hành vi của em bây giờ đã cấu thành tội bắt cóc và cố ý gây thương tích! Thả dì Vương ra ngay! Nể tình vợ chồng, anh sẽ cố gắng hết sức biện hộ cho em!”
Tôi không để ý đến lời anh ta.
Tôi lấy từ hộp dụng cụ ra một chiếc búa sắt, túm lấy bàn tay trái đang giãy giụa của dì Vương.
“Rắc!”
Âm thanh xương gãy vang lên chói tai, truyền khắp mạng qua micro.
Tiếng thét thảm thiết xé toạc lớp vải nhét trong miệng bà ta, chói tai đến mức chẳng còn giống tiếng người.
Biểu cảm của Cố Hoài lập tức đông cứng.
Tôi giơ ngón tay đã biến dạng của bà ta lên trước ống kính:
“Anh nghĩ tôi đang đùa với anh à?”
Sắc mặt Cố Hoài trắng bệch, gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình:
“Em… em đúng là đồ điên!”
Tôi tiện tay ném búa xuống, nhặt một mảnh vải trắng, thong thả lau sạch vết máu dính trên tay.
“Vừa rồi chỉ là lần đầu tiên thôi.” Tôi giơ một ngón tay.
“Cố Hoài, sáu năm kiện tụng, sáu lần làm chứng giả, vậy anh cũng có sáu cơ hội. Mang bản di chúc thật mà anh đã che giấu sáu năm nay, công khai cho mọi người thấy. Mỗi lần, tôi cho anh mười phút.”
【??? Cô ta thật sự bị điên rồi! Làm gì có thứ đó mà nộp?】
【Đừng lúc nào cũng lôi dư luận ra ép buộc! Chúng tôi – cư dân mạng – có phán đoán của riêng mình, không phải thấy ai đáng thương là tin theo!】
【Hơn nữa, bố cô ấy tuổi tác đã cao, có khả năng là cơ thể suy kiệt, bệnh tình dẫn đến cái chết thì sao? Dì Vương mới là người bị oan suốt sáu năm!】
Tôi nhìn những dòng bình luận cuồn cuộn.
Phần lớn đều chửi tôi điên loạn, không chịu chấp nhận sự thật.
【Tôi thấy cô ta chỉ vì tranh giành di sản thôi, ông cụ vừa chết là lộ mặt thật!】
【Cảnh sát còn làm gì thế? Mau định vị bắt người đi! Chậm một phút là bảo mẫu đáng thương kia sẽ bị mụ độc phụ này hành hạ đến chết mất!】
Cảnh sát cũng phát đi cảnh cáo chính thức:
【Chúng tôi đã khóa được vị trí của cô, lập tức dừng hành vi phạm tội, buông vũ khí đầu hàng!】
Tôi chỉ cười lạnh.
Tôi đã nhờ bạn thân là hacker hàng đầu trong nước mã hóa toàn bộ tín hiệu.
Địa chỉ IP của tôi nhảy loạn giữa hàng trăm máy chủ ma trên khắp thế giới, bọn họ thậm chí không xác định nổi phạm vi đại khái.
Đúng là trò chiến tranh tâm lý nực cười.
Quả nhiên, từng giây từng phút trôi qua, phía cảnh sát vẫn không có chút tiến triển nào.
Người xem livestream còn sốt ruột hơn ai hết, spam đến mức làm sập luôn cả hệ thống của tài khoản chính thức.
Cuối cùng, cảnh sát buộc phải ra thông báo, thừa nhận tạm thời không thể định vị chính xác, đang khẩn cấp điều động chuyên gia kỹ thuật.
Tôi liếc nhìn đồng hồ đếm ngược.
Tôi cầm kìm, dí vào bàn tay còn lành lặn của dì Vương: