Tiêu Nhiên nhìn cô qua gương, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Tiếp theo em định thế nào?”
Tần Tranh không mở mắt, giọng rất nhẹ: “Tìm một nơi yên tĩnh để sinh con.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi nuôi con trưởng thành.”
Câu trả lời đơn giản nhưng kiên định, như thể cô đã lên kế hoạch cho hàng chục năm cuộc đời phía trước. Những năm tháng không có Lục Cẩn Ngôn.
Tim Tiêu Nhiên như bị thứ gì đó chặn lại, cảm thấy ngột ngạt.
“Tranh Tranh, em không cần phải vất vả như vậy. Những gì nhà họ Lục cho em, nhà họ Tiêu anh có thể cho em gấp đôi.”
Tần Tranh cuối cùng cũng mở mắt, nhìn nghiêng khuôn mặt Tiêu Nhiên. Ánh đèn đường lúc sáng lúc tối trên gương mặt điển trai của anh.
“Anh Tiêu Nhiên, cảm ơn anh. Nhưng đây là chuyện của riêng em.”
Tay Tiêu Nhiên siết chặt vô lăng. Anh biết tính Tần Tranh, vẻ ngoài thì ôn nhu mềm mỏng nhưng trong xương tủy lại bướng bỉnh hơn bất cứ ai. Một khi cô đã quyết định thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Giống như năm đó, cô bất chấp mọi sự phản đối để gả cho Lục Cẩn Ngôn, và giờ đây, cô cũng quyết liệt rời bỏ anh ta như vậy.
Xe chạy vào hầm gửi xe của một khu chung cư cao cấp. Tiêu Nhiên giúp cô xách hành lý, đưa cô lên căn hộ tầng thượng. Căn nhà được trang trí đơn giản nhưng ấm cúng, với cửa kính sát đất nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm.
“Ở đây an ninh rất tốt, em có thể yên tâm ở lại. Anh đã tìm bảo mẫu và chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp, ngày mai họ sẽ đến. Bây giờ em cần nghỉ ngơi thật tốt.”
Tần Tranh nhìn quanh căn nhà xa lạ. Rất rộng, rất đẹp, nhưng cũng rất trống trải.
“Anh Tiêu Nhiên, anh không cần làm nhiều cho em thế này đâu. Em chỉ cần một nơi để ở, em có thể tự chăm sóc mình.”
“Bây giờ em không phải một mình.” Giọng Tiêu Nhiên trầm xuống, ánh mắt dừng lại ở vùng bụng phẳng lì của cô.
Tần Tranh theo bản năng đưa tay che bụng. Ở đó có một sinh linh nhỏ bé đang thành hình. Đó là chỗ dựa và hy vọng duy nhất của cô lúc này. Thấy hành động của cô, ánh mắt Tiêu Nhiên dịu lại: “Nghỉ ngơi đi, có chuyện gì cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào.”
Anh không ở lại lâu, xoay người rời đi. Tiếng đóng cửa vang lên, ngăn cách cô với cả thế giới bên ngoài.
Tần Tranh đứng một mình trong phòng khách trống trải. Một lúc lâu sau, cô đi đến bên cửa kính sát đất, ngồi sụp xuống, vùi mặt vào đầu gối. Đôi vai bắt đầu run rẩy không ngừng. Những giọt nước mắt bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa.
Mười năm. Cô đã yêu Lục Cẩn Ngôn tròn mười năm. Từ một thiếu nữ 16 tuổi mộng mơ cho đến khi trở thành vợ người ta ở tuổi 26. Mười năm thanh xuân đẹp nhất, cô đều trao cho anh. Cô cứ ngỡ mình đã cưới được tình yêu. Cô tưởng rằng chỉ cần mình đủ nỗ lực, đủ hiểu chuyện thì sẽ sưởi ấm được trái tim chỉ biết đập vì sự nghiệp y khoa của anh.
Cô từ bỏ sự nghiệp, cam tâm làm người đàn bà đứng sau lưng anh. Cô lo liệu mọi việc trong nhà để anh không còn nỗi lo nào. Cô thấu hiểu sự bận rộn của anh, không bao giờ gây sự vô lý. Nửa đêm anh nhận điện thoại đi mổ, cô sẽ là người đầu tiên dậy chuẩn bị quần áo cho anh. Anh đi biền biệt mấy ngày không về, cô cũng chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Bạn bè nói cô yêu quá hèn mọn, nhưng cô lại thấy hạnh phúc. Vì cô yêu anh.
Cho đến khi mang thai. Khi cô cầm tờ kết quả khám thai báo tin cho anh, lần đầu tiên cô thấy một chút ngạc nhiên trên gương mặt vốn luôn bình thản của anh.
Anh nói: “Thật sao?”
Anh nói: “Anh sắp được làm bố rồi.”
Khoảnh khắc đó, Tần Tranh cảm thấy mọi chờ đợi và hy sinh đều xứng đáng. Cô tưởng đứa trẻ này sẽ là chất kết dính tình cảm của hai người, khiến anh dành chút thời gian quan tâm cô và tổ ấm này.
Nhưng cô sai rồi. Sai lầm khủng khiếp.

