Có tiếp xúc với tôi nhưng không thân, đến mức tôi căn bản không nhớ nổi người này.
Rất có thể tính cách cực đoan u ám, tàn nhẫn độc ác.
Lúc tôi băng qua đường, hắn hẳn đang ở gần đó quan sát, nếu không không thể lập tức hoán đổi vận may của tôi.
Cũng có khả năng mấy ngày nay hắn vẫn luôn âm thầm theo dõi tôi, tìm cơ hội ra tay.
Trong đầu tôi nhanh chóng xâu chuỗi tất cả manh mối lại với nhau.
Nói thật, tôi có chút hối hận.
Mấy kẻ hoán đổi bị tôi bắt trước đó đều quá dễ dàng.
Đến mức tôi hạ thấp cảnh giác, cho đối phương cơ hội lợi dụng.
Hơn nữa theo những dòng bình luận nói, một số kẻ hoán đổi đã bắt đầu liên kết lại.
Những gì tôi sắp đối mặt sau này, chắc chắn sẽ nguy hiểm hơn nhiều.
Đầu ngón tay tôi siết chặt vào lòng bàn tay.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã hoàn toàn bình tĩnh.
Dù thế nào đi nữa, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn.
Việc cấp bách nhất lúc này, là tìm ra kẻ đã đổi mất vận may của tôi.
Những chuyện còn lại, tính sau.
Vài phút sau, khi mẹ tôi bước vào phòng bệnh, tôi đã bịa xong một lời nói dối.
“Mẹ, mẹ có thể nhờ người kiểm tra camera ở hiện trường tai nạn không?”
“Con nghi lúc xảy ra tai nạn có người đã đẩy con…”
Nhưng.
Tôi còn chưa kịp nói hết, mẹ tôi đã ôm mặt khóc nức nở.
“Triều Nguyệt, vừa rồi bố con gọi điện nói muốn ly hôn với mẹ.”
“Ông ấy tìm được mối tình đầu thời trẻ rồi, người đó còn sinh cho ông ấy một cô con gái, tuổi cũng xấp xỉ con.”
“Ông ấy nói mình đã bỏ lỡ nửa đời người, không muốn bỏ lỡ thêm nữa.”
“Hiện giờ hai mẹ con họ đã dọn vào nhà mình rồi, bố con bảo tối nay mẹ phải dọn hết đồ đi, nếu không ngày mai sẽ cho người ném hết ra ngoài.”
“Mẹ nói với ông ấy con gặp tai nạn rồi, ông ấy cũng không chịu đến nhìn một lần, ngay cả tiền viện phí cũng không muốn trả.”
“Mẹ vô dụng quá, trong người chẳng có đồng nào, ngay cả tiền phẫu thuật cho con cũng không có…”
Tôi chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng nổ lớn.
Cả người hoàn toàn mất đi ý thức.
6
Từ nhỏ đến lớn, rất nhiều người đều nói bố mẹ tôi giống như nam nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình.
Bố tôi là tổng tài bá đạo, anh tuấn phong độ, sự nghiệp thành công.
Mẹ tôi là người vợ nhỏ yếu mềm, ngây thơ lương thiện.
Còn tôi là cô công chúa nhỏ được nuông chiều hết mực.
Thế nhưng lúc này đây.
Khi câu chuyện cổ tích sụp đổ, hiện thực trần trụi bày ra trước mắt.
Người mẹ yếu mềm được cưng chiều cả đời của tôi lại hoàn toàn bất lực, chỉ biết khóc bên giường bệnh của con gái.
Mười mấy năm qua, bố tôi luôn rất yêu mẹ, cũng rất cưng chiều tôi.
Không lâu trước đây, ông còn nói khi tôi tròn mười tám tuổi sẽ tặng tôi 5% cổ phần công ty làm quà.
Những ký ức gia đình ấm áp vẫn còn rõ ràng như mới hôm qua.
Tôi không tin bố tôi sẽ đột nhiên thay lòng.
Càng không tin ông lại nhẫn tâm đến mức ngay cả khi tôi gặp tai nạn cũng mặc kệ.
Trừ khi, lại có kẻ hoán đổi ra tay.
Lần này bị hoán đổi, có lẽ là gia thế của tôi.
Tôi cố chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, an ủi mẹ một hồi.
Đợi đến khi bà cuối cùng cũng ngừng khóc, tôi bình tĩnh hỏi:
“Mẹ có điều tra hai mẹ con kia chưa?”
“Mẹ biết họ tên là gì không?”
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải xử lý trước hai mẹ con “bạch nguyệt quang” đột nhiên xuất hiện này, khiến bố tôi tỉnh táo lại.
Sau đó lợi dụng quyền thế của ông, tìm ra thông tin của tất cả những người có mặt gần hiện trường lúc tai nạn xảy ra.
Mẹ tôi lắc đầu.
“Mẹ… mẹ không biết.”
“Bố con không cho mẹ gặp họ, nói là sợ mẹ làm hại họ.”
Nói đến đây, bà lại bắt đầu rơi nước mắt.
“Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm rồi.”
“Ông ấy vậy mà lại không tin nhân phẩm của mẹ.”
Tôi thở dài.
“Mẹ, mẹ đừng khóc nữa.”
“Bố con rất có thể đã bị người ta lừa.”
“Mười mấy năm qua mẹ có từng nghe nói ông ấy có ‘bạch nguyệt quang’ nào không?”

