Tôi suy nghĩ rất lâu mới tìm được một từ thích hợp dành cho cô ta.

“Cô đúng là một kẻ điên.”

“Chị thích mắng thế nào thì mắng.”

Khương Văn Dao đắc ý nói: “Dù sao cuối cùng người được anh Dữ Niên thương xót cũng chỉ có em.”

“Em không nói chuyện với chị nữa, em phải tiếp tục giả bệnh đây.”

Một tiếng rè vang lên.

Liên lạc bị ngắt.

Tôi ném bộ đàm đi.

Hơn nửa không gian của phòng lưu trữ đã bốc cháy.

Lớp bông cách âm trên trần nhà cũng bắt đầu tan chảy.

Nhiệt độ môi trường vượt quá hai trăm độ.

Cơ thể ký chủ đã bị carbon hóa trên diện rộng.

Theo tiếng thông báo của hệ thống, tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi.

Bùi Dữ Niên, anh vì một người phụ nữ lòng dạ độc ác như vậy mà đánh mất tôi.

Không biết anh có hối hận không.

4

Lửa thật sự quá lớn.

Cả tòa nhà gần như bị thiêu thủng.

Tòa nhà bắt đầu rung chuyển.

Tôi dựa vào cánh cửa sắt đã bị nung đỏ.

Da thịt đã bị nướng đến cháy đen và nứt nẻ.

Nếu không có hệ thống giúp tôi cắt dây thần kinh cảm giác đau, có lẽ tôi đã đau đến chết từ lâu rồi.

Hệ thống đếm ngược thời gian thoát ly còn năm phút.

Trong đầu tôi, hệ thống mở ra một màn hình ảo với góc nhìn toàn cảnh.

Trên màn hình, Bùi Dữ Niên đang đứng ở khu vực an toàn dưới chân tòa nhà.

Mặt anh phủ đầy tro bụi, đang sốt ruột chỉ huy vòi rồng áp lực cao khống chế đám cháy ở tầng ba.

Trương Trì chạy đến thở không ra hơi, mặt mũi đen nhẻm lao tới trước mặt anh.

“Đội trưởng Bùi! Người ở tầng bốn đã được cứu xuống hết rồi!”

“Nhưng đám cháy ở tầng năm đã hoàn toàn mất kiểm soát, cầu thang cũng cháy sập hết rồi!”

Bùi Dữ Niên lau mồ hôi trên mặt, cau chặt mày.

“Xe thang đâu? Lập tức nâng thang lên ngoài cửa sổ tầng năm!”

Trương Trì sốt ruột đến giậm chân.

“Tầng năm là phòng lưu trữ, toàn bộ cửa sổ đều là kính chống nổ gia cố, thang cứu hỏa từ bên ngoài căn bản không thể phá được!”

Bùi Dữ Niên nghe vậy lập tức sững người.

Sau đó ngay cả giọng nói cũng bắt đầu run rẩy.

“Mạt Mạt… Mạt Mạt vẫn còn ở trong đó.”

Anh theo thói quen sờ về phía thắt lưng rồi mới phát hiện bộ đàm không có ở đó.

“Bộ đàm của tôi đâu!”

Trương Trì hét lớn: “Chẳng phải anh để cho cô Khương cầm chơi rồi sao!”

Bùi Dữ Niên giật lấy bộ đàm của Trương Trì, ngón tay run rẩy nhấn vào tần số liên lạc.

“Mạt Mạt! Em nghe thấy không!”

“Bây giờ tình hình của em thế nào, nhiệt độ bên cửa chống nổ có cao không?”

“Em có mang mặt nạ phòng độc không, tuyệt đối đừng chạy lung tung, anh lập tức dẫn người lên cứu em!”

Trong kênh liên lạc chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Tôi nhìn dáng vẻ cuối cùng cũng biết sốt ruột của anh trên màn hình.

Chỉ cảm thấy châm biếm đến cực điểm.

“Mạt Mạt! Em nói gì đi!”

Giọng Bùi Dữ Niên đã biến dạng, trong ngữ khí cũng tràn ngập sợ hãi.

“Em đừng giận dỗi với anh nữa, vừa rồi thái độ của anh không tốt!”

“Tình trạng Văn Dao đặc biệt, anh không thể mặc kệ cô ấy!”

“Chẳng phải em luôn hiểu chuyện nhất sao, em trả lời anh một câu đi!”

Tôi nhắm mắt, đến nhìn anh thêm một lần cũng không muốn.

Vì thế tôi đáng bị bỏ lại, đáng bị khóa trái trong đám cháy sao?

Đáng bị lửa thiêu sống sao?

Không.

Tôi khẽ lên tiếng:
“Bùi Dữ Niên, chính anh đã giết tôi.”

“Tôi muốn quãng đời còn lại của anh đều phải sống trong nỗi hối hận vì đã giết tôi!”

Thanh xà trên đầu đổ sầm xuống.

Cùng lúc đó, giọng của hệ thống cũng vang lên trong đầu:

Phát hiện dấu hiệu sinh tồn của ký chủ đang giảm nhanh.

Đếm ngược thời gian thoát ly:

Ba.

Hai.

Một.

Ầm.

Cùng với tiếng nổ kinh thiên động địa, phòng lưu trữ lập tức chìm trong biển lửa.

Ngay sau đó là tiếng gào thét xé lòng của Bùi Dữ Niên.

“Mạt Mạt——!”

5

Linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung trong phòng lưu trữ.

Tôi cúi đầu nhìn cơ thể từng thuộc về mình.

Nó dần dần co quắp và carbon hóa trong biển lửa.

Trở nên hoàn toàn không còn nhận ra hình dạng.

Đám cháy của tòa nhà cuối cùng cũng được dập tắt hoàn toàn sau nửa tiếng.

Xung quanh chỉ còn mùi cháy khét.

Bùi Dữ Niên bất chấp sự ngăn cản, là người đầu tiên xông lên tầng năm vẫn còn ngập khói.

Bộ đồ cứu hộ của anh bị rách mấy chỗ, trên mặt đầy những bóng nước do lửa táp.

“Mạt Mạt! Mạt Mạt!”

Anh điên cuồng đào bới giữa đống đổ nát.

Anh lao đến trước cửa chống nổ.

Cánh cửa đã bị lửa nung biến dạng nghiêm trọng, lớp sơn bên ngoài bong tróc hoàn toàn.

Anh dùng sức kéo tay nắm cửa.

Không nhúc nhích.

Ầm, ầm, ầm.

Anh giơ rìu cứu hộ lên liên tục bổ vào cánh cửa sắt ấy.

Mỗi nhát rìu giáng xuống đều làm một lượng lớn tro đen rơi xuống.

“Mạt Mạt, em đừng sợ! Anh đến cứu em đây!”

“Là cửa hỏng đúng không, em đợi anh, anh lập tức bổ nó ra!”

Trương Trì dẫn theo mấy thành viên trong đội chạy tới, nhìn thấy cảnh này tất cả đều im lặng.

“Đội trưởng Bùi… ổ khóa cửa bị kẹt chết từ bên ngoài rồi…”

Giọng Trương Trì rất nhỏ, nhưng từng chữ lại nện thật mạnh vào sau đầu Bùi Dữ Niên.

“Vớ vẩn! Cánh cửa đang yên đang lành sao có thể kẹt chết được!”

Bùi Dữ Niên đỏ hoe mắt, quay đầu gầm lên với họ.

“Mang kìm phá cửa tới! Nhanh lên!”

Mấy thành viên trong đội hợp sức suốt hai mươi phút mới tháo được hoàn toàn cánh cửa chống nổ đã biến dạng.