“Tại sao chỉ vì là họ hàng mà không tính? Vậy sau này giáo viên cứ tìm con cháu họ hàng để dạy, nhận tiền người thân thì đều không vi phạm hết à?”

Hiệu trưởng bị hai người họ làm ồn đến đau đầu, vẫn cố kiên nhẫn giải thích.

“Ý nghĩa ban đầu của chính sách là ngăn giáo viên lợi dụng chức vụ để trục lợi cá nhân, còn quan hệ người thân bình thường thì…”

Chị gái thô bạo cắt ngang: “Bình thường cái gì!”

“Lúc mẹ tôi đưa phong bao tôi quay lại hết rồi! Nó nhận rồi! Thế mà không gọi là nhận tiền thì cái gì mới gọi là nhận tiền?”

Nhân viên Sở Giáo dục không nhịn được nữa:

“Mẹ cô tự nguyện bỏ tiền cho cháu ngoại học thêm, đó là chuyện nội bộ gia đình cô.”

“Nếu cô cứ khăng khăng nói đây là dạy thêm thu phí, vậy sau này giáo viên cũng không được dạy con mình luôn sao?”

Chị gái cười lạnh: “Đừng đánh tráo khái niệm.”

“Nó không phải mẹ con tôi, nó là em gái tôi. Nó dạy con gái tôi tức là dạy thêm! Mẹ tôi đưa tiền tức là thu phí!”

Mẹ tôi cũng đập bàn theo: “Đúng! Nói lớn chuyện thì đây còn liên quan đến công bằng giáo dục!”

Tôi nhìn sang đứa cháu gái vẫn luôn cúi đầu, hỏi:

“Triệu Đình, con nghĩ sao?”

Triệu Đình không dám ngẩng đầu nhìn tôi, nhưng dưới áp lực của mẹ mình, cuối cùng vẫn nhỏ giọng mà rõ ràng nói:

“Con thấy mẹ nói đúng, dì không nên dạy thêm thu phí cho con, như vậy là không công bằng với người khác, đây là vi phạm.”

Tôi nhìn Triệu Đình — đứa trẻ tôi đã nhìn nó lớn lên từng ngày.

Năm nay nó học lớp 9, muốn thi vào trường Nhất Trung nơi tôi công tác là cực kỳ khó.

Chính đồng nghiệp của tôi nể tình nó là người nhà cán bộ trường nên mới giúp xin cho nó một suất tuyển thẳng sớm.

Nhờ vậy nó có thể vào thẳng Nhất Trung, không cần dồn hết áp lực vào kỳ thi chuyển cấp.

Nhưng những lời này, giờ tôi một câu cũng không muốn nói nữa.

Bởi vì lòng tôi đã lạnh hoàn toàn.

Hiệu trưởng vẫn cố tranh thủ: “Thưa lãnh đạo, chuyện này thật sự chưa đến mức vi phạm, chỉ là mâu thuẫn nội bộ gia đình…”

Tôi đứng dậy: “Hiệu trưởng, đừng nói nữa.”

Mọi người đều nhìn về phía tôi.

Tôi gật đầu với lãnh đạo Sở Giáo dục:

“Họ nói đúng.”

“Bất kể có phải người thân hay không, đúng là tôi đã dạy thêm cho học sinh. Tôi đồng ý bị đình chỉ nửa năm, coi như làm gương.”

Hiệu trưởng còn định nói gì đó, nhưng tôi đã quay người bước ra ngoài.

Trở lại văn phòng, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đột nhiên cửa bật mở, một nhóm học sinh trong lớp ùa vào.

Tiểu Kiệt lao lên trước: “Cô Hứa! Bọn em nghe hết rồi! Cô không thể đi được!”

Một nữ sinh khác đỏ hoe mắt: “Cô chưa từng nhận tiền dạy thêm, tụi em đều biết! Ba mẹ em muốn mời cô ăn cơm cô còn từ chối!”

“Cô ơi, bọn em sẽ lên Sở Giáo dục làm chứng cho cô!”

4

“Đúng vậy! Trả lại công bằng cho cô!”

Tôi nhìn những đứa trẻ trước mặt, trong lòng chợt ấm lên.

Tôi mỉm cười: “Được rồi, tất cả về lớp học đi, cô tin công bằng luôn tồn tại trong lòng người.”

Khi tôi ôm thùng đồ về đến nhà thì mẹ và chị gái đã về trước.

Chị gái vắt chân ngồi trên sofa: “Ồ, cô giáo nổi tiếng về rồi à? Dọn dẹp nhanh thật đấy.”

Mẹ ngồi bên cạnh cắn hạt dưa: “Doanh Doanh à, giờ con hối hận vẫn còn kịp.”

“Ba trăm nghìn thôi, tụi mẹ xóa video ngay, con lên Sở Giáo dục nói là hiểu lầm, khôi phục công tác cũng không khó.”

Tôi đặt thùng giấy xuống: “Con không hối hận.”

Chị gái cười nhạt: “Được, cứng đầu lắm, vậy thì cứ đình chỉ đi. Nửa năm sau xem cô còn cứng được nữa không.”

Tôi cũng cười: “Tôi thì không vội, chỉ là khoản vay nặng lãi 300 nghìn của chị chắc sắp quá hạn rồi nhỉ? Bao giờ ly hôn, nhớ báo tôi để tôi còn ăn mừng.”

Sắc mặt chị gái lập tức thay đổi: “Hứa Doanh Doanh, cô nguyền rủa ai đấy?”

“Tôi nói cho cô biết, tôi làm ở Tập đoàn Hoàn Vũ, lương tháng hơn hai vạn, ba trăm nghìn chia 36 kỳ trả nhẹ nhàng là xong.”