Trước những bằng chứng rõ ràng tôi đưa ra, cư dân mạng rất nhanh đã tin tôi.
Tài khoản của Lương Thực lập tức bị người ta tràn vào báo cáo.
Khoảng hơn mười ngày sau, cuộc sống của tôi vẫn yên ổn như thường, tôi cũng dưỡng sức khỏe khá hơn rồi xuất viện.
Tôi vốn tưởng Lương Thực đã hết hy vọng, không tiếp tục gây chuyện nữa, nào ngờ vừa về tới nhà tôi lại nhận được điện thoại từ tòa án!
Tôi bị Lương Thực kiện!
9
Khoảnh khắc nhận được giấy triệu tập, tôi tức đến mức bật cười.
Tôi còn chưa đi tìm Lương Thực tính sổ, vậy mà anh ta lại nhanh tay kiện tôi trước!
Tốt lắm, tốt vô cùng!
Ngày mở phiên tòa, Lương Thực lững thững đi tới trước mặt tôi ngay ngoài cửa.
“Đừng làm loạn nữa, Ôn Lam. Anh biết trong lòng em vẫn còn có anh.”
“Chỉ cần em không truy cứu chuyện trước kia nữa, anh vẫn sẵn lòng cưới em.”
Tôi cười khẩy, trong mắt đầy căm hận:
“Cưới tôi? Anh là cái thá gì mà còn muốn cưới tôi?”
“Tôi chưa khiến anh ngồi tù chẳng qua vì tôi chưa kịp làm thôi. Riêng chuyện anh tự ý chuyển tiền của tôi cũng đủ để anh vào đó ngồi hai năm rồi!”
Lương Thực nghẹn lời, nhưng vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tình cảm:
“Anh bị người ta lừa, là con khốn Lâm Nhu đó xúi giục anh! Nể tình chúng ta yêu nhau ba năm, cho anh thêm một cơ hội được không!”
“Anh cũng xứng sao?”
Tôi vừa dứt lời, Lương Thực lập tức cuống lên:
“Con mẹ nó, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Tôi đã hạ mình đến mức này rồi, cô còn muốn thế nào?”
“Chẳng phải cô chỉ cảm thấy bây giờ cư dân mạng đều đứng về phía cô sao?”
“Cô nhìn lại mình đi, chuyện của cô đã bị lan truyền khắp mạng rồi, còn ai chịu cưới cô?”
Vừa nói, anh ta vừa đưa tay tới kéo tôi.
Ánh mắt tôi lạnh xuống, túm lấy tay anh ta rồi quật Lương Thực qua vai.
Cái thứ gì vậy, còn dám giằng kéo tôi!
Nếu trước đó không phải tôi bị cảm, thể lực suy yếu thì anh ta có đánh nổi tôi sao?
“Đã tự tin như vậy thì chúng ta gặp nhau trong tòa!”
Lương Thực lập tức cuống cuồng, ôm chặt lấy bắp chân tôi:
“Lam Lam, Lam Lam ngoan, anh thật sự biết sai rồi. Anh bị con đàn bà khốn nạn Lâm Nhu kia lừa mà! Trước kia anh yêu em biết bao nhiêu!”
“Cô ta xúi giục anh, cô ta nói phụ nữ phải ở nhà chăm chồng dạy con, phải hầu hạ đàn ông cho tử tế!”
“Lam Lam, anh thừa nhận anh đã tự mãn quá mức, sau này anh không dám nữa!”
Tôi cụp mắt, đá Lương Thực ra:
“Ghê tởm thật.”
Bất kể là lời anh ta nói hay suy nghĩ của anh ta đều khiến tôi cảm thấy ghê tởm vô cùng.
“Tôi không thể nào tha thứ cho anh.”
Lương Thực lập tức đứng bật dậy:
“Được, dù sao tôi cũng có thỏa thuận, trên đó giấy trắng mực đen viết rõ ràng, tôi không tin cô trốn được!”
Luật sư của Lương Thực đứng bên cạnh không nhịn được mà hỏi:
“Hợp đồng gì?”
“Bằng chứng then chốt có thể giúp chúng ta thắng kiện, tôi cố tình không cho anh xem trước!”
Mặt luật sư lập tức xanh mét, đến khi Lương Thực lấy bản hợp đồng kia ra, sắc mặt ông ta càng khó coi tới cực điểm.
“Hợp đồng này căn bản không có hiệu lực!”
Mặt Lương Thực lập tức trắng bệch.
Anh ta quay đầu nhìn tôi rồi “bịch” một tiếng quỳ xuống đất:
“Lam Lam, Lam Lam, anh biết sai rồi, anh thật sự biết sai rồi!”
“Anh thật sự biết sai, hay chỉ vì phát hiện mình không còn cách nào khống chế tôi nữa?”
Mặt Lương Thực trắng đến đáng sợ, ngay sau đó anh ta như chợt nghĩ ra điều gì, đột nhiên lao ra ngoài.
Tòa án đưa ra phán quyết rất nhanh, dù sao những thứ Lương Thực gọi là bằng chứng gần như đều bất lợi cho chính anh ta.
Những năm tháng đẹp nhất còn lại của cuộc đời anh ta có lẽ sẽ phải trải qua ở trong tù.
Tôi thở dài, nhớ lại mấy năm vừa qua, nhất thời không biết nên nói gì, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
Bố mẹ đưa tay ôm lấy tôi:
“Lam Lam, bố mẹ sẽ luôn ở bên con.”
Tôi cũng ôm lại họ, tự nhủ với bản thân rằng trước hết hãy trân trọng hạnh phúc ngay trước mắt.
Hết truyện.

